Chương 1244: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1244: Vô Đề

Tiên Sơn, Trí Tuệ lão nhân nhíu mày.

Hoa Hinh nói:

- Hình như lại có người đi lên, hơn nữa tôi cảm giác được phía sau núi có khí tức lạ, có phải là sư phụ hay không...

Trí Tuệ lão nhân lắc đầu:

- Chuyện phía sau núi chúng ta không quản được, mặc kệ là ước định thời kỳ viễn cổ, hay là người tham gia lúc này, chúng ta cũng không thể vào trong đó. Duy nhất có thể làm chính là chờ đợi kết cục cuối cùng. Nhưng người đi lên lúc này, lại làm cho tôi cảm giác có chút kỳ quái.

Hoa Hinh nhìn nói:

- Hẳn là người của Thánh địa.

Lần này, lông mày Trí Tuệ lão nhân nhíu càng chặt:

- Thánh địa sao?

Sao người Thánh địa không đi phía sau núi lại chạy tới nơi này?

Cuối cùng Trí Tuệ lão nhân lắc đầu, dù có đến thì lão cũng không ý kiến gì.

Kiến thức một chút Thánh nữ đương nhiệm cũng được.

Hoa Hinh hiếu kỳ nói:

- Tiền bối, không phải người nói người của Thánh địa sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến sư phụ sao?

Vì sao những người này không ở phía sau núi, đột nhiên chạy đến nơi này?

Hơn nữa sư phụ rõ ràng cũng xuất hiện dị biến.

Trí Tuệ lão nhân nói:

- Có lẽ là những người khác xuất hiện đã thay đổi thế cục trước mắt.

Rất nhiều chuyện Trí Tuệ lão nhân chỉ cần đi nhìn một chút là có thể biết được, thế nhưng lão chưa bao giờ nhìn.

Hiện tại, lão chỉ là lấy một ít nhân quả từ thành viên tham gia, tiến hành phỏng đoán kết quả thôi.

Vì sao lão không nhìn?

Bởi vì không dám.

Lúc này, nhóm người Tô Kỳ cũng đã đi lên, các cô đến vô cùng gấp.

Mà ngay khi các cô đến, Trí Tuệ lão nhân cũng nhìn thoáng qua, cái nhìn này rất bình thường, những người này cũng rất bình thường

Ừm, không có gì đáng giá phải đặc biệt chú ý.

Nhưng có người quả thật làm cho lão cảm thấy kỳ quái, khí tức của người này giống như bị thứ gì đó ngăn chặn.

Nhưng cũng chỉ là tò mò mà thôi.

Để lão đặc biệt chú ý còn còn thiếu rất nhiều.

Lúc này, Tô Kỳ cung kính đứng ở trước mặt Trí Tuệ lão nhân, nói:

- Vãn bối là Cửu Tịch đệ tử của Nguyệt Liên Thánh địa, có chuyện muốn thỉnh giáo tiền bối.

Khuôn mặt của Trí Tuệ lão nhân khi nghe câu nói này của Tô Kỳ thì lập tức giật mình, thân thể cũng vô ý thức đứng dậy.

Trong mắt của lão lộ ra một tia không thể tưởng tượng nổi.

"Vãn bối là Cửu Tịch đệ tử của Nguyệt Liên Thánh địa, có chuyện muốn thỉnh giáo tiền bối."

Trong đầu Trí Tuệ lão nhân lại một lần nữa vang lên câu nói của Tô Kỳ, nghe được câu này, Trí Tuệ lão nhân căn bản ngồi không yên.

Nhưng lão chỉ thất thố trong nháy mắt, ngay khi lão đứng dậy đã thu lại tất cả sự khác lạ của mình.

Sau đó, mỉm cười nói:

- Hóa ra là Cửu Tịch tiên tử, nghe đại danh đã lâu.

Tô Kỳ kinh ngạc, vô ý thức hỏi:

- Tiền bối từng nghe danh sao?

Tô Kỳ cảm thấy mình không nổi danh mới đúng, nếu nổi danh thì cũng phải là sư tỷ của cô nổi danh.

Chẳng lẽ vị tiền bối này đang khách sáo với mình?

Tương đối mà nói, chuyện này không bình thường.

Mà sắc mặt Trí Tuệ lão nhân cũng không dễ nhìn, câu nói này sao của lão cứ cảm thấy giống như đã từng quen biết.

Cách trả lời này, quả là không lễ phép.

Lúc này, Tĩnh Nguyệt vội nói:

- Tiền bối chớ trách, Cửu Tịch còn nhỏ không hiểu chuyện, không biết cách nói chuyện.

Tô Kỳ cũng biết nói lời theo bản năng của mình đã làm khó vị tiền bối này.

Lập tức nói xin lỗi:

- Xin tiền bối lượng thứ.

Trí Tuệ lão nhân cười ha ha:

- Cửu Tịch tiên tử nói đùa, không biết Cửu Tịch tiên tử tìm lão phu có cái gì chỉ giáo?

Hoa Hinh nhìn mọi thứ ở đây, cô quan sát rất cẩn thận, có vẻ như sau khi Trí Tuệ lão nhân nghe Cửu Tịch tự giới thiệu, thì có một chút kinh ngạc.

Sau đó, thì bình thường.

Sau đó, đối với Cửu Tịch cũng khách khí nhưng chỉ là khách khí mà thôi.

So với trước vị đó là hai loại thái độ chênh lệch rất xa.

Nhưng đối với một vãn bối, phi, này hoàn toàn không phải thái độ đối với một vãn bối.

Hoa Hinh phát hiện, từ sau khi người của Thánh địa đến, Trí Tuệ lão nhân đã thay đổi.

Thay đổi thành cái gì đây?

Nói chung là cô nhìn không hiểu.

Sống chết của sư phụ cô chưa biết, Trí Tuệ lão nhân không thể giải thích được, Hoa Hinh cảm thấy có phải Tiên Sơn này có vấn đề hay không?

Người khác nghĩ rất nhiều, nhưng Tô Kỳ lại không suy nghĩ nhiều, phải biết thời gian vẫn đang cực kỳ gấp gáp.

- Tiền bối, hôm qua đạo lữ của vãn bối đã đi đến đây, không biết tiền bối có nhìn thấy hay không?

Tô Kỳ trực tiếp hỏi.

Cô cũng không có thời gian quanh co lòng vòng, trên đường đi cô không gặp được Giang Tả đã đủ lo lắng.

Từ từ lôi kéo hỏi, chắc chắn là không thể nào.

Tĩnh Nguyệt cũng không nói gì nữa, tiểu oán phụ là ai trong lòng cô hiểu rõ.

Cũng may vị tiền bối này cũng dễ nói chuyện.

Hoặc là nói đúng là tiểu oán phụ rất dễ nói chuyện.

Nhìn cũng có thể nhìn ra, mặc dù không biết là nguyên nhân gì.

-