Chương 1252: Vô Đề
Giang Tả cũng không ngoài ý muốn, chỉ là bình tĩnh mở miệng nói:
- Bây giờ dù sao tôi cũng là con mồi của Thiên kiếp, anh ở trước thợ săn mặt cướp con mồi của nó, đây không phải không nể mặt mũi sao?
Không cho thợ săn mặt mũi, không phải chính là không cho Thiên kiếp mặt mũi sao?
Anh thật tưởng là Thiên kiếp không muốn mặt mũi?
Sau đó, Giang Tả cau mày nhìn Thiên phạt đánh tới.
Mặc dù không có tự mình đụng vào, nhưng hắn phát hiện, Thiên phạt lại thay đổi, dùng phương pháp trước đó căn bản là không có cách đạt tới cân bằng.
Cái này rất khó xử lý, cũng rất dễ bị thương.
Còn có chính là, Thẩm Phán Thiên phạt có bản nâng cấp lúc nào vậy?
Thiên kiếp vì hắn, lại đã biến nhiều như vậy, Tô Kỳ vì hắn cũng không có biến qua như thế.
Đương nhiên, chỉ có thể nói rõ đây là bản tính của Tô Kỳ, hắn thích thế, không cần thay đổi.
Thiên phạt thay đổi, bốn phía bị vây, cái Thiên kiếp này thật đúng là muốn vây hắn chơi chết ở chỗ này.
Nhưng chỉ như vậy quá bình thường, muốn làm chết hắn có phải có chút quá hài hước rồi?
Sau khi Thiên Địa Tuyệt Vực triệt để triển khai, Giang Tả nhìn thấy xung quanh giống như bức tường Hỗn Độn, trên tường này có lôi đình đang không ngừng lóe ra.
Ngay khi chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng, Giang Tả biết Thiên phạt sắp đến, hắn thậm chí cũng có thể cảm giác được Thiên phạt sắp không kịp chờ đợi giết chết hắn.
Rõ ràng không có ý thức, nhưng Giang Tả vẫn cảm giác bọn nó không kịp chờ đợi nữa.
Mà Huyết Sát ở phía dưới thì run lẩy bẩy, hắn phát hiện nếu cứ tiếp tục như thế, hắn sẽ chết, thật sẽ chết.
Làm sao đây?
Mà ngay khi hắn nghĩ đến làm sao đây, Thiên phạt đã đánh xuống.
Một kích đó hắn nhưng cảm giác được rõ ràng, đó là mang theo ý niệm hủy diệt, ai có thể chống cự dưới Thiên phạt như vậy?
Ngay lúc này, hắn không chết thì cũng trọng thương.
Nghĩ tới đây, Huyết Sát lập tức sửng sốt.
Vậy có phải nói rõ người đó sắp chết dưới Thiên phạt hay không?
Chỉ cần hắn chết, như vậy Thiên kiếp sẽ biến mất?
Vậy chẳng phải hắn sẽ bình an vô sự rồi?
Có vẻ như phá cục còn đơn giản hơn so với suy nghĩ của hắn.
Hoặc là nói, hắn vốn chuyện gì cũng không cần làm, là có thể vượt qua một kiếp này.
Vừa rồi quá xúc động.
Nhưng vì lý do an toàn, hắn bắt đầu gia cố phong ấn, hiện tại hắn không muốn ra ngoài.
Đợi Thiên phạt hạ xuống xong, trên tường xung quanh nháy mắt phụ thêm bốn đạo Thiên kiếp, những Thiên kiếp này dung hợp ở trong Thiên phạt, cùng nhau rơi xuống.
Thấy cảnh này, Giang Tả sửng sốt một chút, lập tức nói:
- Thế này thì quá mức rồi?
Hắn đương nhiên biết làm như thế sẽ mang đến phiền toái gì cho hắn, đó chính là càng khó xác định điểm thăng bằng của Thiên phạt.
Bởi vì ngay từ đầu phương pháp của hắn chính là nhằm vào Thiên phạt chế định, mà tăng thêm Thiên kiếp, chẳng khác nào kèm theo nhân tố không ổn định, giống với thêm bốn chiếc ổ khóa.
Chỉ cần hắn không có cách nào cùng một lúc mở ra bốn ổ khóa này, kết quả chính là bị Thiên phạt hủy diệt.
Lần này, Thiên kiếp nâng cấp vẫn rất có hiệu quả.
Khó trách được xưng là bản nâng cấp.
Độ khó đúng là cao hơn rất nhiều, rất nhanh Thiên phạt đã đánh xuống.
Mà Giang Tả vẫn dùng biện pháp trước đó là đưa tay nhẹ nhàng chạm vào Thiên phạt.
Nhưng nháy mắt sau, Giang Tả đã thu tay lại, sau đó lấy bộ pháp quỷ dị tránh thoát Thiên phạt.
Từ đó làm cho Thiên phạt thất bại.
Huyết Sát thấy cảnh này, trong lúc nhất thời sửng sốt.
Từ khi nào Thiên kiếp có thể né tránh vậy?
Lừa gạt ai vậy?
Nhưng nếu né tránh thì còn độ kiếp cái gì nữa?
Anh né tránh như vậy sẽ rất tổn thương đến lòng tự tôn của Thiên kiếp đó, có biết không hả?
Mà ở bên ngoài Tiên Sơn, tầm nhìn của bọn họ chỉ có hạn.
Bởi vì có bốn vách núi xung quanh Thiên Địa Tuyệt Vực, bọn họ chỉ có thể thấy nhiều bóng dáng mơ hồ.
Nếu không theo như vị trí bọn họ, căn bản không thấy được bóng người của Giang Tả.
Tô Kỳ nhìn người kia lại tránh Thiên kiếp, vô cùng không hiểu.
Đụng phải Thiên kiếp cũng được, nhưng vì sao lại phải né tránh?
Lần trước thời điểm cô gặp loại Thiên kiếp này, cô nhớ không phải như thế.
Nhưng mà nhắc tới, cảm giác theo đuổi lần này không giống nhau hoàn toàn.
Thật giống như không có cảm giác sợ hãi của lần trước.
Đến nỗi tiến vào ba bốn loại chuyện này, quen là tốt rồi.
Mà bên ngoài trừ Tô Kỳ vẫn có thể đứng, cũng chỉ có một mình Trí Tuệ lão nhân.
Tô Kỳ không nhịn được hỏi:
- Tiền bối, người vừa nãy đó là tránh Thiên kiếp sao? Không phải nói Thiên kiếp thì không thể nào tránh được sao? Hơn nữa Thiên kiếp nếu muốn tránh thì tránh, như thế thì làm sao có thể độ kiếp?