Chương 1273: Vô Đề
Tô Kỳ chớp mắt nhìn Giang Tả, cô không hiểu trước đây Giang Tả đã xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏
Nếu bây giờ còn kỹ năng đặc biệt này thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua không thể khiến cô ấy cảm thấy khó chịu rời đi. ͏ ͏ ͏
Nếu không cô liều mạng với Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ thở dài: ͏ ͏ ͏
- Lúc đi học nếu có thứ này, em cũng không cần động thủ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đi ở trên đường, nói lời mà chỉ có cô có thể hiểu. ͏ ͏ ͏
Những chuyện này Giang Tả không biết. ͏ ͏ ͏
Không còn cách nào, lúc thiếu niên tính tình xấu. ͏ ͏ ͏
Ừm, bây giờ tính tình cũng xấu. ͏ ͏ ͏
Đều là bị chiều hư. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ nhìn thấy Giang Tả đột nhiên dừng lại, nhìn thấy Giang Tả dừng lại, Tô Kỳ đương nhiên cũng dừng lại theo. ͏ ͏ ͏
Cô rất tò mò chuyện gì khiến Giang Tả dừng lại. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy gái đẹp? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức ngẩng đầu nhìn sang. ͏ ͏ ͏
Vừa nhìn liền sững sờ. ͏ ͏ ͏
Cô lại nhìn thấy màu sắc, cũng là một người nhưng khác biệt là lần này là một cô gái. ͏ ͏ ͏
Đây là một cô gái trẻ, mái tóc quấn khăn choàng, mặc quần áo màu xanh nhạt, nhìn từ bóng lưng, rất xinh đẹp, hơn nữa khí chất rất không bình thường. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết người này là ai, đây chính là cô vừa đến để đi học. ͏ ͏ ͏
Thực ra lúc đó cô rất không vui. ͏ ͏ ͏
Cô không trở thành Thánh nữ còn bị kéo đến đây đi học. ͏ ͏ ͏
Sư phụ của cô thật quá đáng. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ từ một bên nhìn bản thân lúc còn trẻ, cuối cùng lại nhìn vào ngực của mình. ͏ ͏ ͏
Được thôi, cô chắc chắn, Giang Tả thích cô, không hề liên quan đến chỗ này. ͏ ͏ ͏
Ừm, dù sao là thu hút bởi bóng lưng trước. ͏ ͏ ͏
Nhưng chắc chắn có liên quan đến dáng người, dù sao ngoại trừ đằng trước, thời niên thiếu của cô chỗ nào cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Ừm, đặc biệt là khuôn mặt. ͏ ͏ ͏
Khi nghĩ đến đây, Tô Kỳ đột nhiên nghe Giang Tả nói chuyện, mặc dù giọng rất nhỏ, nhưng thật sự nghe thấy khe khẽ. ͏ ͏ ͏
- Rất muốn nhìn thấy cô ấy trông như thế nào, nếu có thể xoay lại thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ rất hài lòng với phản ứng của hắn. ͏ ͏ ͏
Thế mà lúc Tô Kỳ định mỉm cười, thiên địa trắng đen bỗng nhiên bắt đầu chấn động. ͏ ͏ ͏
Cô ngẩng đầu nhìn, phát hiện trong mờ ảo, có hai sức mạnh đang đọ sức. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa rất kịch liệt. ͏ ͏ ͏
Cô không biết hai sức mạnh này đến từ đâu, nhưng cô có thể cảm thấy được một sức mạnh đã thất bại, biến mất. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cô cảm thấy được Thiên Địa dường như đang tức giận. ͏ ͏ ͏
Nhưng tất cả nhanh chóng quay trở lại sự yên bình. ͏ ͏ ͏
Và lúc này, Tô Kỳ nhìn thấy ánh mắt của Giang Tả của thời niên thiếu vốn không có thần sắc, xuất hiện màu sắc mãnh liệt. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ quay đầu nhìn sang, cô nhìn thấy cô của thời niên thiếu đã quay đầu nhìn qua, hơn nữa ánh mắt dừng ở trên người Giang Tả thời niên thiếu. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô của thời niên thiếu trong mắt chỉ có ghét bỏ, rất ghét người này. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả của thời niên thiếu cũng không quan tâm, màu sắc trong mắt hắn, không hề giảm đi. ͏ ͏ ͏
Mà ngay lúc này, Tô Kỳ kinh ngạc phát hiện, có rất nhiều cô gái từ bên cạnh Giang Tả đi qua. ͏ ͏ ͏
Cho nên, lúc nhìn thấy cô, năng lực kỳ lạ đó, biến mất rồi sao? ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ cười: ͏ ͏ ͏
- Quả nhiên là một ngày thay đổi cả Thiên Địa của ta. ͏ ͏ ͏
Lúc này, tất cả đã dừng ở hình ảnh Giang Tả còn trẻ và Tô Kỳ còn trẻ đối diện nhau. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đã không còn quan tâm đến đại sự của Thiên Địa nữa, điều cô quan tâm là Giang Tả nhìn thấy cô, cô nhìn thấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Bắt đầu từ hôm nay, vận mệnh của họ đã thay đổi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, bọn họ trở thành như ngày hôm nay. ͏ ͏ ͏
Dù sau này sẽ xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, Tô Kỳ cảm thấy, bây giờ là điều may mắn nhất, cũng là chuyện hạnh phúc nhất đối với cô. ͏ ͏ ͏
Cho nên, cô rất hài lòng, lần này đến Vạn Lịch môn, lời rồi. ͏ ͏ ͏
Mà ở một bên khác, Tĩnh Nguyệt cũng đi vào trong môn. ͏ ͏ ͏
Nếu Giang Tả ngược dòng dòng sông của năm tháng mất thời gian rất dài, thì Tô Kỳ chỉ mới mười mấy giây. ͏ ͏ ͏
Nhưng so với Tô Kỳ, Tĩnh Nguyệt thật sự chỉ mới trong nháy mắt. ͏ ͏ ͏
Cô thậm chí còn không cảm nhận được sự nghịch chuyển của thời gian trường hà. ͏ ͏ ͏
Địa điểm Tĩnh Nguyệt xuất hiện, là ở phía trước một cung điện. ͏ ͏ ͏
Nơi cô nhìn thấy lúc này, cũng là cảnh vật trắng đen. ͏ ͏ ͏
Cho dù là người hay là vật đều là trắng đen. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cau mày, cô nhìn thấy rất nhiều tu luyện giả chém giết xung quanh, không khỏi nói: ͏ ͏ ͏
- Nơi này thật sự rất quen, nhưng cả Thiên Địa đều là trắng đen, có phải có nghĩa là những cảnh này đều là có thể có, có thể không? Vậy đại sự chân chính là gì? Ở đây thật sự đã xảy ra một chuyện đủ để thay đổi hướng đi của Thiên Địa sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt có chút không tin được, không phải vì cái khác, mà chỉ là vì cô biết chỗ này. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, không chỉ là biết, thậm chí từng trải qua sự kiện này. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, ở đây là cung điện dưới Thiên Địa Đại Thế, là cũng nơi Thánh địa vây quét Huyết Yêu. ͏ ͏ ͏
Có thể nói Tĩnh Nguyệt đã tham gia toàn bộ quá trình của trận đại chiến này nhưng cũng không xảy ra chuyện gì quá mức khoa trương. ͏ ͏ ͏
Nhiều vô số cũng không thấy có trận chiến gì kinh thiên động địa. ͏ ͏ ͏
Sau đó, đột nhiên Tĩnh Nguyệt nhớ đến điều gì đó: ͏ ͏ ͏
- Lẽ nào là bóng người đột nhiên xuất hiện kia? ͏ ͏ ͏