Chương 1283: Vô Đề
Tiểu oán phụ đâu chỉ là ước gì không tu luyện, người ta hoàn toàn không cần tu luyện, hiểu không? ͏ ͏ ͏
Nhưng tu vi lại không ngừng tăng lên, bản thân ngay từ đầu đã có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tĩnh Nguyệt cũng không để ý lắm, chỉ cần không ngộ đạo như lần trước là được rồi. ͏ ͏ ͏
Lần đó thật khiến người ta phải lo lắng. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên gật gật đầu, cô cũng cảm thấy không thể học theo sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tô Kỳ lại không để ý, dù sao cô vui vẻ là được rồi, còn về chuyện tu luyện, tùy duyên thôi. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên tò mò nói: ͏ ͏ ͏
- Tốc độ của Tiên Minh thuyền rất nhanh, Giang đại ca có thể câu được cá không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lấy một xiên tôm chín nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy phải xem Giang đại ca của em muốn câu được không, cậu ta vốn may mắn, ý niệm mạnh mẽ, chắc chắn có thể câu được thứ gì đó. Đây là kết quả suy luận của lý thuyết vận may của chị. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy lời của Tĩnh Nguyệt, Tô Kỳ theo bản năng nghĩ đến lúc lần đầu Giang Tả nhìn thấy bóng lưng của cô, lúc đó Giang Tả rất muốn cô quay lại đúng không? ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô thật sự quay lại. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đây Tô Kỳ không khỏi mỉm cười, ha, xem ra Giang Tả thật sự rất may mắn. ͏ ͏ ͏
Ừm, vận may của cô cũng không tệ. ͏ ͏ ͏
Mặc dù lúc đó cảm thấy xui xẻo ghê tởm nhưng sự thật chứng minh, có thể xoay người thật sự quá khéo. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ lấy đồ đạc đi qua ngồi bên cạnh Giang Tả, cười nói: ͏ ͏ ͏
- Muốn em đút anh ăn không? ͏ ͏ ͏
Nếu ở nhà, Giang Tả không sao cả, nhưng bây giờ vẫn là quên đi: ͏ ͏ ͏
- Tự anh ăn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả tùy tiện để dựa cần câu vào bên cạnh thuyền, chỉ cần không rơi xuống là được, dù sao cũng không mong câu được gì. ͏ ͏ ͏
Vốn ngồi đây là để tiêu hao thời gian. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả nhận đồ Tô Kỳ mang qua, có vỏ lột vỏ, có mai bỏ mai. ͏ ͏ ͏
Đợi lúc Giang Tả lột xong một con tôm, Tô Kỳ liền sáp lại gần, há miệng: ͏ ͏ ͏
- A. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Cuối cùng, nếu không phải thấy thuyền chạy quá nhanh, nước quá siết, thì Giang Tả đã bỏ tôm vào trong miệng mình rồi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ăn tôm, thì vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Ừm, tay nghề thật tốt, anh nói đúng không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không hề lên tiếng, vấn đề như vậy, hắn không có chút ham muốn trả lời. ͏ ͏ ͏
- Nè, cho anh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng lột một con tôm cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Lúc được đưa vào miệng Giang Tả, Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Ăn một con tôm của anh, nhìn chằm chằm vào nước biển, nghĩ ngã xuống có thể bình an không có chuyện gì sao? Đến mức đó sao? Một con tôm mà thôi, vợ của anh còn có thể đẩy anh xuống được sao? ͏ ͏ ͏
Trong lòng Giang Tả cười ha ha. ͏ ͏ ͏
Nhưng hương vị của con tôm này thực sự không tệ, tất nhiên, tay nghề cũng được. ͏ ͏ ͏
- Ngon không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sát đến hỏi. ͏ ͏ ͏
Vẻ mặt chờ đợi được khen ngợi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ có thể gật đầu đồng ý: ͏ ͏ ͏
- Ừm, rất ngon. ͏ ͏ ͏
- Hừ, có lệ. ͏ ͏ ͏
Nói xong lại vui vẻ chạy đi tiếp tục nướng. ͏ ͏ ͏
Có lúc, Giang Tả không nói nhiều, có thể khiến hắn trả lời có lệ, đã rất không tệ rồi. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, dám nói dở thì hắn xong đời. ͏ ͏ ͏
Ở nhà nấu cơm không cho thêm muối, để hắn hiểu được cái gì gọi là thức ăn vô vị. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không để ý, bản thân còn ngồi ở đây, bình thường cũng không thực sự chọc giận Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Nhưng sắp tới tháng, vận đen của Tô Kỳ cũng sắp bộc phát rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả quan tâm điều này nhiều hơn. ͏ ͏ ͏
Bởi vì lần này không chỉ một Tai Ách tiền tệ, còn có xúc xắc vận mệnh. ͏ ͏ ͏
Lần này bộc phát, cũng không biết phải nguy hiểm đến mức nào. ͏ ͏ ͏
Nếu lúc đó hắn không ở đó, vậy Tô Kỳ sẽ khóc. ͏ ͏ ͏
Cho nên trong khoảng thời gian này, Giang Tả cũng không dám cách Tô Kỳ quá xa, nhất định phải giúp đỡ bất cứ lúc nào. ͏ ͏ ͏
Nhưng... lúc vừa mới bắt đầu, hắn cũng không có cách nào? ͏ ͏ ͏
Quên đi, chỉ cần hắn vẫn còn ở đó, hẳn là có thể xoa dịu rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả định cầm cần câu lên, không muốn câu nữa, ăn chút gì để tiêu hao thời gian thôi. ͏ ͏ ͏
Dù sao Tô Kỳ nướng rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Nhưng lúc vừa mới cầm cần câu lên, Giang Tả cảm thấy cần câu trầm xuống. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cau mày, có thứ gì mắc câu sao? ͏ ͏ ͏
Nước xiết như vậy, thứ này thật là mệnh không tốt. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả thử kéo lên, bởi vì không sâu, cộng thêm cần câu đủ tốt, Giang Tả rất nhanh đã kéo thứ đó lên. ͏ ͏ ͏
Nhưng vừa nhìn, Giang Tả đã muốn trực tiếp quăng vào. ͏ ͏ ͏
Lại là một người sắp chết đuối, hơn nữa còn là Ma pháp sư. ͏ ͏ ͏
Đây là chuyện gì vậy. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên lúc này, nhìn thấy, cô ấy lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Giang đại ca, mau, mau kéo lên, ôi, để em. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói gì, để mặc Thanh Liên cướp lấy cần câu kéo người lên. ͏ ͏ ͏
Hắn có chút biết về Thanh Liên, người này chính là thánh mẫu, cũng may không khiến người khác ghét. ͏ ͏ ͏
Ít nhất sẽ không vào lúc Tô Kỳ đang nướng tôm, nói như thế này không đúng. ͏ ͏ ͏
Ừm, có vẻ như còn có thể giúp giết cá. ͏ ͏ ͏