Chương 1301: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1301: Vô Đề

Hai mắt Cự Kiếm cứ thế mà nhìn Giang Tả và Tô Kỳ, không ngừng phát sáng. ͏ ͏ ͏

Đến nỗi sắp sáng chói mắt bản thân nó. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải là mắt tản quang, nó làm sao mà không thấy Kiếm Thập Tam đằng sau Nguyệt Tịch được chứ. ͏ ͏ ͏

Nếu vậy cũng không đến mức thảm hại như này. ͏ ͏ ͏

Giang Tả và Tô Kỳ cúi đầu thưởng trà, tựa như không có chút động tĩnh nào. ͏ ͏ ͏

Không phản ứng mới là có vấn đề, Nguyệt Tịch cũng không phải kẻ ngốc. ͏ ͏ ͏

Người không liên quan thì cũng chẳng cúi đầu làm gì. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch liền nói: ͏ ͏ ͏

- Hai đứa sinh ra nó sao? ͏ ͏ ͏

Phụt... ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vừa uống được ngụm trà liền phun ra: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, sao người lại nói lung tung vậy chứ? Cự Kiếm là do bọn con nhặt được, hơn nữa nếu là chúng con sinh ra thì chắc chắn phải là con người chứ. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch châm vào: ͏ ͏ ͏

- Kiếm nhân (Đồng âm "Tiện nhân") thì sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ giận dỗi: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, người đang mắng con. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Sau đó, Nguyệt Tịch cũng không muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này nữa, liền đặt Cự Kiếm lên bàn, nói: ͏ ͏ ͏

- Đây là của các con sao? Từ đâu mà có? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò hỏi lại: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ vẫn chưa nói sao? ͏ ͏ ͏

Tối hôm qua bọn họ trở về rồi đi nghỉ luôn, còn việc báo cáo chắc chắn sẽ do Tĩnh Nguyệt tỷ lo liệu chứ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ rất tò mò, chuyện lớn như vậy, lẽ nào sư tỷ vẫn chưa nói? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏

- Con nói đến Thánh nữ của chúng ta sao? Ừm... tối hôm qua bị ta treo lên rồi, phải dạy nó cách làm người. ͏ ͏ ͏

Không dễ gì mới trở về một chuyến, lại chỉ gửi tin nhắn báo là nó đã trở về rồi, phải đi ngủ luôn đây. ͏ ͏ ͏

Nhắn như vậy làm cho Nguyệt Tịch tức chết, ngay lúc đó liền treo Tĩnh Nguyệt lên. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không nói gì, im lặng vẫn tốt hơn, nếu không có Giang Tả ở đây, cô nghĩ tối hôm qua cô với sư tỷ chắc cùng cảnh ngộ rồi. ͏ ͏ ͏

- Nói đi, chuyện là thế nào? ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nhìn Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chỉ còn cách kể lại đầu đuôi sự tình làm sao có được Cự Kiếm, nhân tiện cũng nói ra tác dụng của nó. ͏ ͏ ͏

Nghe xong, dì nhỏ mới kinh hãi nói: ͏ ͏ ͏

- Các con lại dám lấy cái gọi là Đạo quả này ném đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ giải thích: ͏ ͏ ͏

- Tùy tiện cũng có thể triệu trở về mà. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch không hiểu nổi: ͏ ͏ ͏

- Triệu về bằng cách nào, cái thứ này còn có thể nhận ra chủ nhân sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng không cách nào nói rõ, sau đó trực tiếp nói với Cự Kiếm: ͏ ͏ ͏

- Bay đi đi, muốn bay bao xa thì cứ bay. ͏ ͏ ͏

- Vâng, Mẫu thượng đại nhân. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Cự kiếm cứ thế mà bay đi. ͏ ͏ ͏

Tốc độ rất nhanh nhưng mà cũng không đến nỗi quá khoa trương. ͏ ͏ ͏

Nếu chỉ là tốc độ như vậy, Nguyệt Tịch tuyệt đối sẽ không để nó chạy mất đâu. ͏ ͏ ͏

Cũng chẳng cần đến Kiếm Thập Tam phải ra tay. ͏ ͏ ͏

Sau một hồi, dì nhỏ lại nói: ͏ ͏ ͏

- Sau đó thì sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đẩy đẩy Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Nhặt lại. ͏ ͏ ͏

Giang Tả giơ tay ra, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Trở về. ͏ ͏ ͏

Lúc này, đột nhiên một luồng ánh sáng xoẹt qua, ánh sáng lập lòe hội tụ lại trên tay của Giang Tả, một thanh kiếm xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Chính là thanh kiếm lúc nãy vừa bay đi. ͏ ͏ ͏

- Ba, ba gọi con sao? ͏ ͏ ͏

Dì nhỏ nhìn có chút nghi ngờ, có thể nhận ra chủ nhân thật luôn sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Chính là như vậy, cho nên sẽ không mất được đâu. ͏ ͏ ͏

Dì nhỏ lại than thở: ͏ ͏ ͏

- Được thôi, các con cũng không còn nhỏ nữa, bản thân biết giữ chừng mực là được. ͏ ͏ ͏

Sau đó, dì nhỏ nhìn qua Giang Tả, bà rất tò mò, rút cuộc hắn là người như thế nào, sao lại may mắn như thế. ͏ ͏ ͏

Ma pháp yêu nghiệt, đồ nhặt được cũng thuộc dạng bảo vật. ͏ ͏ ͏

Đạo quả thực nói đến là đến. ͏ ͏ ͏

Thánh thú, khí linh cứ ra đường là có. ͏ ͏ ͏

Lại thêm tối hôm qua bà còn nghe Tĩnh Nguyệt nhắc đến, bản thân bà mấy năm trước mãi vẫn không đón được Tô Kỳ trở về, lý do rất có thể là do vận khí của đối phương quá mạnh ngăn cản. ͏ ͏ ͏

Vận khí mà đặt lên người một cô gái thì đúng là quá lãng phí. ͏ ͏ ͏

Còn trước đây, vận khí cũng chưa từng xuất hiện một cách rõ ràng, Tĩnh Nguyệt cũng chỉ là suy đoán mà thôi. ͏ ͏ ͏

"Con suy nghĩ lâu lắm rồi, Tiểu oán phụ nói là lúc hai người họ ở bên nhau, cũng chẳng thấy Giang Tả may mắn gì lắm. Dạo gần đây, vận may mới bắt đầu xuất hiện. Vậy có hai khả năng. Một là trước khi lấy Tiểu oán phụ, vận khí vẫn luôn lót đường để cưới được Tiểu oán phụ. Bây giờ cưới được rồi, vận khí liền bắt đầu quay lại. Hai là vận khí vẫn đang tìm đường cho bọn họ ở bên nhau, nhưng vận khí đó vẫn đang không ngừng tăng lên." ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch vẫn rất tin vào sự suy đoán này. ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ muốn gặp bọn họ cũng là vì muốn chứng minh sự suy đoán này. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nghĩ một hồi, bà lại muốn từ bỏ. ͏ ͏ ͏