Chương 1307: Vô Đề
Nhưng mà cô không thèm để ý đến, dù sao Mặc Ngôn có tiền, đưa cho cô kiếm được rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Đối với Giang Tả mà nói, tạm thời chỉ có thể như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn vẫn là liên hệ Hắc Bào ma tu. ͏ ͏ ͏
Bên kia điện thoại, Hắc Bào ma tu thực sự là thụ sủng nhược kinh: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu tìm tôi? Có việc gì cứ nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Đi Giang Thành, vào một giấc mơ đi một chuyến, xem có vết nứt nào tồn tại không. Nếu có thì báo cho tôi biết. Tìm được thì tôi gửi anh một viên Cửu phẩm Linh thạch, không tìm được thì một viên Lục phẩm Linh thạch. Đi tìm bọn Xích Huyết Đồng Tử để tìm hiểu tình huống. ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu yên tâm, tôi sẽ ngày đêm điều tra, không, tôi sẽ thức đêm tăng ca đi tìm thứ Phá Hiểu đạo hữu cần. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu phi thường phấn chấn nói. ͏ ͏ ͏
Trời ơi, Cửu phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng năm nay sắp thu đủ một viên Cửu phẩm Linh thạch rồi, nhưng lão không ngại thêm một viên nữa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không để ý đến lão, phần lớn mọi người đều ngủ vào buổi tối, không tăng ca thức đêm, tìm cái gì? ͏ ͏ ͏
Sau khi cúp điện thoại, Hắc Bào ma tu không khỏi nói: ͏ ͏ ͏
- Giang Thành đã kinh động đến Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏
Trên thực tế đối với chuyện của Giang Thành, hắn cũng biết một chút. ͏ ͏ ͏
Sư muội của hắn cũng ở bên kia. ͏ ͏ ͏
Cho nên cũng đã hỏi qua chuyện hắc bạch chi hoa, hắn thông qua các con đường đều không có được đáp án. ͏ ͏ ͏
Xem ra sắp có được rồi. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Phá Hiểu bảo hắn đi hỏi. ͏ ͏ ͏
Những người đó không ai dám không nói. ͏ ͏ ͏
Lại có thể kiếm được một khoản tiền của sư muội hắn, làm ăn càng ngày càng tốt. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết hiện tại đang ở bên tông môn Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏
Không có biện pháp, Mặc Ngôn không thể đi ra ngoài, cho nên bác sĩ này chỉ có thể đến đây. ͏ ͏ ͏
Thuận tiện mang tới rất nhiều thần dược chữa vết thương. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn vừa nhìn thấy Lục Nguyệt Tuyết, lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi, tôi muốn rẻ nhất. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết gật đầu, cô cũng không phải loại buôn bán gian trá, Mặc Ngôn muốn rẻ nhất, cô đơn nhiên sẽ đáp ứng đối phương. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô lấy ra một viên đan dược tản ra mùi thơm của thuốc, mùi hương này làm cho người ta cảm thấy thoải mái. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo Lục Nguyệt Tuyết bắt đầu gõ chữ, sau khi đánh xong liền đặt màn hình điện thoại di động trước mặt Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhìn thấy trên đó viết toàn bộ linh đan, ăn vào có thể tịnh dưỡng cơ thể tay chân, tẩm bổ huyết mạch. ͏ ͏ ͏
Một viên Bát phẩm Linh thạch, chỉ cần máu thịt còn dính liền, khiến người trong vòng ba phút tay chân thông suốt. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhìn chằm chằm Lục Nguyệt Tuyết, nói: "Cô đến lừa tiền của tôi phải không?" ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết chỉ đưa đan dược đến trước mặt Mặc Ngôn, sau đó gõ chữ "Có ăn không?" Mặc Ngôn chịu khuất nhục, cuối cùng cắn đan dược. ͏ ͏ ͏
Chờ xem, Ma tu Mặc Ngôn cô cũng không phải mặc cho người chém giết. ͏ ͏ ͏
Gọi điện thoại về tố cáo. ͏ ͏ ͏
Cô muốn dẫn người san bằng tông môn Lục Nguyệt Tuyết, sau đó cướp đi đan dược. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo bán cho Lục Nguyệt Tuyết với giá cao. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Mặc Ngôn cảm giác tay chân mình đã khỏi, chỉ là phần vết thương bên trong vẫn còn. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô ngồi dậy, định gọi điện thoại. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết ở một bên cầm đan dược, nói: ͏ ͏ ͏
- Tiêu tiền sẽ trở nên khỏe mạnh nha. ͏ ͏ ͏
Lần này Lục Nguyệt Tuyết mở miệng nói chuyện, khó nói bất thương. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Lục Nguyệt Tuyết cao lãnh, trong mắt tràn đầy ý cười, Mặc Ngôn vô cùng khó chịu. ͏ ͏ ͏
Nhẫn nhịn nhất thời càng nghĩ càng giận, lui một bước càng nghĩ càng mệt. ͏ ͏ ͏
Nhưng Ma tu Mặc Ngôn cô từ khi nào lại chịu thiệt thòi? ͏ ͏ ͏
Từ nhỏ đến lớn, từ ma tu đến đạo tu, đều là ma tu cô khi dễ người khác giận mà không dám nói gì. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết quả thực đang sỉ nhục cô. ͏ ͏ ͏
Nghĩ đến đây, Mặc Ngôn liền tức giận, nổi lòng ác độc. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô bịt hai tai, nhanh như chớp trực tiếp cắn viên đan dược kia, kết thúc rồi sao? ͏ ͏ ͏
Không, lúc này mới bắt đầu. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó, Mặc Ngôn tiến đến trước mặt Lục Nguyệt Tuyết, lè lưỡi, liếm lên mặt Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏
Đến lúc này, mới nhanh chóng rời khỏi vị trí. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết sững sờ, thật sự ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏
Nhưng lập tức Lục Nguyệt Tuyết giận dữ, nhất là cô ta còn có thể cảm giác được nước miếng trên mặt: ͏ ͏ ͏
- Ma tu Mặc Ngôn... ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn mặc kệ Lục Nguyệt Tuyết có giận hay không, cô vui vẻ là được. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn Lục Nguyệt Tuyết lộ ra nụ cười tự tin: ͏ ͏ ͏
- Đến đây liếm tôi đi, bắt được tôi sẽ cho cô liếm. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết tức điên lên. ͏ ͏ ͏
Ghê tởm, ma tu Mặc Ngôn quả nhiên ghê tởm như vậy. ͏ ͏ ͏
Chỉ là không đợi cô đuổi theo, Tử Phong ở một bên không biết từ đâu xuất hiện, cầm điện thoại di động nói: ͏ ͏ ͏
- Góc độ vừa vặn. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết nhìn về phía Tử Phong, thấy màn hình điện thoại Tử Phong quay lại, là cảnh Mặc Ngôn liếm cô ta. ͏ ͏ ͏