Chương 1316: Vô Đề
Giang Tả rời đi. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương tiễn hắn rời đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng toàn bộ quá trình Chung Dịch Dương đều hơi khó có thể tin. ͏ ͏ ͏
Thực đơn bình thường đổi lấy đao pháp có một không hai trong tu luyện giới. ͏ ͏ ͏
Điều này giống như bỏ ra mười đồng tiền mua một quyển võ công tuyệt thế vậy. ͏ ͏ ͏
Ai dám tin? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cũng không dám tin. ͏ ͏ ͏
Hắn ta lại có thêm một bước nhận thức mới, rốt cuộc Phá Hiểu có bao nhiêu đại lão rồi, có thể ở trong mắt Phá Hiểu, chỉ có thứ hắn cần mới đáng giá. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, tất cả công pháp gì, đao pháp gì ở trong mắt Giang Tả đều không đáng tiền. ͏ ͏ ͏
Còn không bằng làm cho Tô Kỳ vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Tài nấu nướng của Chung Dịch Dương không tệ, viết thực đơn cũng rất chi tiết. ͏ ͏ ͏
Tuy Giang Tả không biết nấu cơm, nhưng hắn vẫn có thể nhìn ra công thức nấu ăn không tệ. ͏ ͏ ͏
Lấy về rồi Tô Kỳ hẳn sẽ rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Khi chuyện này kết thúc ngày hôm qua, Giang Tả định đến tập đoàn Thiên Hòa. ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn nhớ hắn còn có một việc chưa hoàn thành, là quan đạo hóa tiên thiên. ͏ ͏ ͏
Qua nhiều ngày như vậy, trên lý thuyết chắc cũng có chút tiến triển. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tông môn của Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏
Lúc này, trong khoảng đất trống, Mặc Ngôn bị ghim xuống đất, nhìn đặc biệt thê thảm. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải là Phá Thiên thương tránh điểm trọng yếu, rất có thể Mặc Ngôn đã tự mình đào hố cho chính mình rồi. ͏ ͏ ͏
Chà, có thể đã quá muộn. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng đã chết. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết cũng mệt mỏi ngồi thở ở một bên, mặc dù rất mệt, nhưng vẫn lạnh lùng, vẫn rất nữ thần. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn khả năng chạy quá tốt rồi, đuổi lâu như vậy, bị Mặc Ngôn kêu gào lâu như vậy, cô mới bắt được Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là buộc cô phải sử dụng hết các đại chiêu. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải Mặc Ngôn bị vây ở chỗ này thì đúng là không bắt được. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Xích Huyết Đồng Tử nhìn các phòng ốc bị hư hại mà không khỏi thở dài. ͏ ͏ ͏
Phòng của hắn bị Lục Nguyệt Tuyết đánh nổ rồi. ͏ ͏ ͏
Hoặc có lẽ là phần lớn các kiến trúc trên đỉnh núi đều bị Lục Nguyệt Tuyết đánh nổ. ͏ ͏ ͏
Đại sư huynh cùng nhị sư tỷ hắn dường như đã sớm biết như vậy, nên đã thêm trận pháp bảo vệ chỗ mình ở. ͏ ͏ ͏
Lúc đầu phòng của bọn họ đều phải có trận pháp, nhưng dường như đã bị dỡ bỏ hết rồi. ͏ ͏ ͏
Sắc mặt của Xích Huyết Đồng Tử không thay đổi nhìn Tử Phong và Lam Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Hắn đã nhớ lại rồi. ͏ ͏ ͏
Hai người kia đều biết Lục Nguyệt Tuyết sẽ dỡ nhà, cho nên mỗi người đều gỡ bảo vệ những phòng ốc khác nhau. ͏ ͏ ͏
Sau đó, hai bên lại gặp phải tội ác của đối phương, nên cuối cùng cùng ngầm hiểu ý nhau, quay trở lại bảo vệ tu bổ ngôi nhà của mình. ͏ ͏ ͏
Ha ha. ͏ ͏ ͏
Hắn đã sớm nhìn thấu rồi. ͏ ͏ ͏
Đến nỗi bảo Lục Nguyệt Tuyết bồi thường tiền? ͏ ͏ ͏
Điều này là không thể nào, ai sẽ bồi chứ. ͏ ͏ ͏
Đừng thấy lúc trước Lục Nguyệt Tuyết sảng khoái trả thù lao như vậy, đó là bị Tử Phong bắt nhược điểm nên bất đắc dĩ thôi. ͏ ͏ ͏
Còn bình thường, Lục Nguyệt Tuyết không kiếm tiền của mấy người đã rất tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên, Lục Nguyệt Tuyết kiếm được tiền dễ dàng nhất là từ Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Không có biện pháp, vì quan trọng là Mặc Ngôn bị thương. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Mặc Ngôn bị thương nặng gần như sắp chết, cô lấy điện thoại di động ra bấm số điện thoại của sư phụ đáng mến của cô. ͏ ͏ ͏
Phía đối diện liền truyền đến giọng của sư phụ Mặc Ngôn, giọng nói này vô cùng sốt ruột: ͏ ͏ ͏
- Sao vậy? Sắp chết hay đang nợ tiền? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn yếu ớt nói: ͏ ͏ ͏
- Sư, sư phụ, con, con sắp chết, chết. ͏ ͏ ͏
Người đối diện sửng sốt, chăm chú hỏi: ͏ ͏ ͏
- Con ở đâu? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Sư, sư bá này. ͏ ͏ ͏
Sau đó, phía đối diện trở lại bình thường, nhẹ nhàng ồ một tiếng: ͏ ͏ ͏
- Đã biết. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, người không tới cứu con sao? Bụng con bị đâm một cái, vừa đau vừa khó chịu. Con gọi Xích Huyết Đồng Tử, Xích Huyết Đồng Tử lại làm bộ nghe không hiểu. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn không nhịn được nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy con gọi lần hai đi, không có việc gì ta cúp trước. ͏ ͏ ͏
- Đợi đã, đợi đã sư phụ ͏ ͏ ͏
Khí tức của Mặc Ngôn khôi phục rất nhiều, sau đó lại yếu ớt nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, người như vậy sẽ mất đi đứa con gái ngoài giá thú. ͏ ͏ ͏
Phía đối diện nói: ͏ ͏ ͏
- Ta tương đối để ý đồ đệ của ta. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, con nói cho người một việc, sư bá định dùng con để uy hiếp người, bọn họ bắt cóc con. ͏ ͏ ͏
Sư phụ của Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Ta sẽ để bọn họ giết con tin. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn im lặng rồi lại nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ người mà như vậy, con đây sẽ nói ra, nói con là con gái ngoài giá thú của người cùng một vị ma nữ, còn vẫn không được, con lại ghép tên, ảnh chụp. Con sẽ nói cho người biết một chuyện đáng sợ, con sẽ photoshop. Đáng sợ hơn là, con còn có khả năng vẽ siêu giỏi, con còn có thể giúp người vẽ tiếp chuyện tình. Bốn năm trước lịch sử tình yêu của sư phụ rất thịnh hành giới tu ma kia chính là con vẽ, có phải trông rất sống động không? ͏ ͏ ͏
- Tút tút tút. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn vừa nói xong, điện thoại đã bị cúp. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn ngây ngẩn cả người, vừa rồi hình như mình nói lộ ra cái gì. ͏ ͏ ͏
Mất máu quá nhiều, nên đầu óc không được minh mẫn. ͏ ͏ ͏
Nhưng có vẻ như cuộc đàm phán đã thất bại. ͏ ͏ ͏