Chương 1326: Vô Đề
Thiên Dương Đạo Nhân lại thở dài: ͏ ͏ ͏
- Có thể bởi vì từ đầu đến cuối vị đệ tử kia không xuất hiện, có thể bởi vì bản thân tư duy cực đoan, hoặc có thể bởi vì quá thất vọng, sau khi vị ma tu kia sinh hạ đứa bé đã vứt bỏ nó. Cũng chính khi đó, trong lòng bần đạo có cảm giác, trong tình trạng tu vi chưa vững chắc đã trực tiếp xuất quan. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tâm linh cảm ứng của ông ở đâu ra? ͏ ͏ ͏
Cũng không phải là đứa bé của Thiên Dương Đạo Nhân, mà lòng lại có cảm giác. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân cười ha ha một tiếng: ͏ ͏ ͏
- Có lẽ là nào đó là sứ mệnh. Khi đó có cảm giác bản thân phải xuất quan, phải đi đến nơi nào đó trước, nếu không lòng sẽ bất an. Nhiều năm sau, thậm chí đến hôm nay, bần đạo vẫn thấy vô cùng may mắn, khi đó có thể kịp lúc xuất quan. ͏ ͏ ͏
- Sau đó? Ông nhặt nó về rồi sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Lúc xuất quan, phát hiện ra vị đệ tử quỳ gối ở chỗ bần đạo xuất quan, dường như đã quỳ gần một năm. Tôi hơi không hiểu, nên hỏi cậu ta chuyện gì đã xảy ra. Khi đó tôi cũng không nói thêm gì, mà trực tiếp rời đi. Tìm được một lúc, tôi tìm được đứa bé kia ở bên cạnh dòng suối nhỏ, nó được một con trâu cứu. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Thiên Dương Đạo Nhân mang theo cười nói: ͏ ͏ ͏
- Lại nói tiếp mà có thể đạo hữu không tin, lúc thấy nhóc con kia, bần đạo vô cùng thích nó. Nó còn bé, thậm mới mở mắt ra không được bao lâu, nhưng lúc nó nhìn thấy bần đạo, ánh mắt nó như nước long lanh nhìn chằm chằm tôi mà cười không ngừng. ͏ ͏ ͏
Nó nhìn tôi cười vui vẻ, bần đạo nhìn nó cũng cười vui vẻ. So với lúc nhặt được Xích Huyết Đồng Tử, hoàn toàn là hai thái cực khác nhau, Xích Huyết Đồng Tử chỉ biết khóc, gào khóc. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Thiên Dương Đạo Nhân thở dài: ͏ ͏ ͏
- Đáng tiếc, khi đó sắc mặt của nhóc con kia tái nhợt đến đáng sợ, thân thể cũng rất yếu. Sau khi điều tra, bần đạo khiếp sợ phát hiện ra, tiên thiên của nhóc con này khuyết nghiêm trọng, không còn sống được bao lâu nữa. ͏ ͏ ͏
- Sau đó, thì sao? Chính là đứa bé của người đệ tử kia? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, bần đạo đã nghiệm chứng, đúng là đứa bé của cậu ta. Khi đó bần đạo cũng không trở về, mà tìm được một biện pháp ngắn ngủi. ͏ ͏ ͏
Tiên Thiên kém cỏi hoặc là cần bổ đủ tiên thiên, hoặc là kéo dài mạng sống cho nó, kéo dài mạng sống là lựa chọn không có tương lai, cho nên bần đạo chọn cái thứ nhất, cho nó một tương lai. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Khi đó là mấy năm trước? ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏
- Một trăm chín mươi năm trước. ͏ ͏ ͏
- Ông phong ấn nó? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải phong ấn, không có khả năng sống tới giờ. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, tôi tìm một người bạn chuyên về luyện đan để cho người bạn đó giúp tôi dùng băng tâm thạch phong ấn nhóc con kia. Sau đó, tôi sắp xếp nó ở nào đó trên núi tuyết, chỉ cần tôi đạo hóa tiên thiên thành công, như vậy sẽ đón nó ra. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Cho nên bây giờ nó vẫn còn là một đứa bé? ͏ ͏ ͏
Dùng Băng Tâm thạch để phong ấn, có thể duy trì được hai trăm năm, cho nên trên lý thuyết đứa bé kia vẫn còn ở trong phong ấn. ͏ ͏ ͏
Mà tất nhiên bổ đủ tiên thiên thì càng nhỏ càng dễ làm. ͏ ͏ ͏
- Không, trong quá trình xảy ra một chút ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Vận may của nhóc con kia không tốt, sáu mươi năm trước lúc tôi tiến nhập lĩnh ngộ mấu chốt nhất của đạo hóa tiên thiên, khi đó thật vất vả mới có tiến triển, nếu bỏ lỡ thì rất có thể đời này sẽ không thể lĩnh ngộ đạo hóa tiên thiên. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi đó tôi nhận thấy trận pháp trên núi tuyết bị phá hỏng. Rơi vào đường cùng nên tôi chỉ có thể tìm vị đệ tử vẫn quỵ ở bên ngoài như cũ kia. Tôi để cậu ta nghĩ cho rõ ràng, suy nghĩ kỹ mới có thể đứng lên. Đáng tiếc vẫn không thể đứng lên. ͏ ͏ ͏
- Cậu ta quỳ hơn một trăm năm ở đó, ngày đó tôi hỏi cậu ta: Cậu vẫn không nghĩ rõ ràng sao? Cậu ta không trả lời tôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, tôi hỏi cậu ta: Tông môn quan trọng hay là ma tu kia quan trọng. Cậu ta xoắn xuýt thật lâu, cuối cùng nói tông môn quan trọng. ͏ ͏ ͏
Tôi vô cùng bất đắc dĩ, sau đó hỏi: Vậy vì sao cậu còn quỳ ở chỗ này? Câu trả lời của cậu ta làm cho tôi hơi dở khóc dở cười, cậu ta nói muốn để tôi đồng ý làm cho cậu ta cùng ma tu kia bên nhau. ͏ ͏ ͏
Tôi lại hỏi cậu ta một câu, cậu suy nghĩ kỹ chưa? Cậu ta trầm mặc. ͏ ͏ ͏
Sau đó, tôi hỏi cậu ta: Cậu đã không muốn tổn hại đến tông môn, lại muốn đi cùng với cô ta, vậy vì sao không trực tiếp phản bội Ngũ Quang Thập Sắc tông? Ngũ Quang Thập Sắc tông không đồng ý đệ tử phản bội tông môn từ lúc nào? Cậu ta nghe xong thì bối rối. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không nói gì, còn có người như vậy sao? ͏ ͏ ͏