Chương 1328: Vô Đề
Trong chớp nhoáng này, Mặc Ngôn có cảm giác đầu óc như sắp nổ, cả người lập tức bay ra ngoài, đứng cũng không vững. ͏ ͏ ͏
Má ơi, thật đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Chuyện này đã hù dọa Mặc Ngôn, cô cảm thấy có phải mình bị choáng váng không? ͏ ͏ ͏
Cho nên cô vội vã kêu to: ͏ ͏ ͏
- Sư bá con sai rồi, không phải con cố ý, là sư phụ chỉ điểm, sư phụ nói đồ trong bảo khố của người cứ tùy tiện lấy, sư phụ sẽ tính tiền, người tìm sư phụ đòi tiền đi. Con, con đi trước. ͏ ͏ ͏
Nói tóm lại, có nguy hiểm, bỏ đi, chạy là thượng sách trước. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân mơ màng, hắn ta thật sự không đến bảo khố xem, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Con từ bỏ Cửu phẩm Linh thạch? ͏ ͏ ͏
- Từ bỏ, từ bỏ. ͏ ͏ ͏
Người khác đánh mình thành tàn phế, hỏi mình còn muốn một triệu không? ͏ ͏ ͏
Dám muốn sao? ͏ ͏ ͏
Ma tu Mặc Ngôn cô lại không phải người ngu. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Mặc Ngôn lảo đảo nghiêng ngã mà chạy thoát khỏi đây. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cứ để vậy? ͏ ͏ ͏
Sau khi Mặc Ngôn rời đi, Thiên Dương Đạo Nhân bắt đầu suy yếu, thực lực Bát giai của lão ta trong nháy mắt xuống Thất giai, nhưng tất cả vẫn không dừng lại, tu vi vẫn còn đang giảm. ͏ ͏ ͏
Từ Thất giai trực tiếp xuống Lục giai, cuối cùng dừng lại ở 6.1. ͏ ͏ ͏
Điều này làm Thiên Dương Đạo Nhân đứng không nổi, lão ta chỉ có thể ngồi dưới đất. ͏ ͏ ͏
Đối với câu nói của Giang Tả, Thiên Dương Đạo Nhân chỉ có thể cười nói: ͏ ͏ ͏
- Như vậy không phải là rất tốt sao? Bản thân cũng không thể để nó thay đổi chính mình? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, trẻ con mà, không cần thiết biết nhiều. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả lại nói: ͏ ͏ ͏
- Nghỉ ngơi một chút, sau đó tôi còn có chuyện nói cho ông. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân gật đầu, sau đó bắt đầu điều tức nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏
Không điều tức nghỉ ngơi, đến nói chuyện cũng gặp khó khăn. ͏ ͏ ͏
Đạo cơ của lão ta đã bị hủy. ͏ ͏ ͏
Ngoại trừ Phá Hiểu, thì không ai biết. ͏ ͏ ͏
Càng không có ai biết, lão ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão ta cũng không cần ai biết. ͏ ͏ ͏
Nhiều người biết lại không tốt, lão ta không cần thứ khác, chuyện lão ta làm từ đầu đến cuối vẫn vậy, chưa bao giờ thay đổi, cũng chưa từng hối hận. ͏ ͏ ͏
Năm đó lúc lão ta nhặt Mặc Ngôn về, đã từng nói với Mặc Ngôn, luôn có cách, chắc chắn có thể tiếp tục sống thật tốt, không có chuyện gì cả. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Sau khi Mặc Ngôn chạy đi, cô sờ trán một cái, không hiểu nói: ͏ ͏ ͏
- Cảm giác thật kỳ lạ, ong ong, lại khó chịu, nhưng không bị tổn thương gì. Cứ tưởng sắp chết chứ. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Mặc Ngôn không nghĩ nhiều nữa, nói chung trong thời gian ngắn không thể trở về chỗ sư phụ cô, vì cô vừa mới bán đứng sư phụ. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại vẫn là đi giúp đại lão Phá Hiểu tìm khe hở trước. ͏ ͏ ͏
Tìm được rồi thì đi tranh công, đến lúc đó cô không cần phải sợ ai cả. ͏ ͏ ͏
Ma tu Mặc Ngôn cô phải đàn áp mọi người. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên tiền lại bị tên Hấp Huyết quỷ Lục Nguyệt Tuyết kia hút sạch. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng sẽ có một ngày, cô sẽ làm Lục Nguyệt Tuyết trả cái giá thật lớn. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Mặc Ngôn đột nhiên ngừng lại, nói: ͏ ͏ ͏
- Nghĩ kỹ chút, có nên giúp Lục Nguyệt Tuyết vẽ một phiên bản cất kỹ không? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn vừa nói xong cũng cảm giác được phía sau mình có sát khí, vừa quay đầu lại thì phát hiện ra Lục Nguyệt Tuyết đã cầm Phá Thiên thương xông tới. ͏ ͏ ͏
Đây là một kích Phá Thiên. ͏ ͏ ͏
Má ơi, sẽ chết mất. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn không nói hai lời vội chạy đi: ͏ ͏ ͏
- Cô hiểu lầm rồi, không phải loại sách như cô nghĩ đâu, loại đó tôi đây sẽ không vẽ, tôi vẽ chân dung tu luyện. Á, tôi vẽ rất kém cỏi, thật mà, thật mà. Tôi không vẽ, thật sự không vẽ. Xích Huyết Đồng Tử mau lại đây cứu tôi. Sắp chết rồi, sắp bị đâm một lỗ thủng rồi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này, sau khi Nam Huyên ma tu rời khỏi ma tu địa giới, bà đến một chỗ tương đối u ám. ͏ ͏ ͏
Căn cứ theo tin tức của Hắc Bào ma tu, nơi này chính là đất nương thân của quỷ tu. ͏ ͏ ͏
Mà ở trong đó cũng có người bà muốn tìm. ͏ ͏ ͏
Ngay cả vị trí đã được đánh dấu. ͏ ͏ ͏
Bà không rõ đây có phải là sự thật hay không, thời điểm đồ đệ bà đưa bản đồ cho bà đã nói, đây là do quỷ tu cung cấp, không có tính bảo mật tuyệt đối. ͏ ͏ ͏
Có thể ba người thực sự ở đó, nhưng ai tập kích người đó thì khó nói. ͏ ͏ ͏
Nói cách khác, nơi đây rất có thể chính là một cái bẫy. ͏ ͏ ͏
Nam Huyên ma tu tất nhiên biết, nhưng thời gian không còn nhiều lắm, bà muốn giết ba quỷ tu kia trước khi Hắc Ám quốc độ tiến đến. ͏ ͏ ͏
Không giết bọn họ thì mối hận trong lòng bà rất khó tiêu. ͏ ͏ ͏
Bà không có gì đáng lưu luyến cả, chỉ cần giết ba người kia, thì chỉ còn lại mối bận tâm cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Nhưng bà bất lực. ͏ ͏ ͏
Về phần hai tên đệ tử, bọn họ bao nhiêu tuổi rồi, có bà hay không cũng không phải là vấn đề lớn. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh sau đó, Nam Huyên ma tu đi về hướng rừng rậm. ͏ ͏ ͏
Bà đến cũng không kinh động bất luận kẻ nào. ͏ ͏ ͏