Chương 1338: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1338: Vô Đề

Giang Tả vuốt tóc Tô Kỳ, nói: ͏ ͏ ͏

- Thật mà, ngủ đi, có vấn đề nói sau. ͏ ͏ ͏

Lúc này, tay Giang Tả đã mò tới đồng tiền xu ở tủ đầu giường. ͏ ͏ ͏

Hắn thử xoay, phát hiện ra cũng không có vấn đề gì lớn. ͏ ͏ ͏

Nhưng sức cản lớn đến mức đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Nói cách khác, quả thực vận rủi của Tô Kỳ tới rồi, may mà hiện tại hắn vẫn có thể áp chế nó. ͏ ͏ ͏

Có thể là kết quả của sự nỗ lực trước khi ngủ, cũng có thể là kết quả ở chung với nhau. ͏ ͏ ͏

Nói chung mấy ngày nay Giang Tả không định rời khỏi Tô Kỳ, rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả ôm Tô Kỳ đi ngủ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, ở trên bầu trời nhà Giang Tả bọn họ, có hai luồng khí đang chiến đấu điên cuồng. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh sau đó, chúng nó trực tiếp bao phủ cả thành phố. ͏ ͏ ͏

Sau một chốc, thiên địa thay đổi, mây đen giăng đầy trên bầu trời của thành phố, mây đen dày đặc. ͏ ͏ ͏

Ầm ầm!!! ͏ ͏ ͏

Một cơn giông tố đã đánh thức nhiều người. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt chính là một người trong số đó. ͏ ͏ ͏

Cô mở mắt ra đi tới sân thượng nhìn xem, phát hiện ra bầu trời đen đến đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Dường như có một bầu không khí không rõ bao phủ tất cả. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sẽ không là vận rủi của Tiểu oán phụ phát tác đấy chứ? Thế này cũng quá khoa trương? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lập tức nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Nhưng không thể nào, trước đây không phải như thế, trước đây sẽ không xuất hiện dị tượng gì đó. Không phải là vận rủi thay đổi chứ? Hay là tình hình của Tiểu oán phụ thay đổi phức tạp? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu, cô cũng không đoán được, ngày mai qua đó hỏi một chút. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt quay về ngủ tiếp. ͏ ͏ ͏

Cô không thể lập gia đình cũng có sống về đêm, cô cũng không phải là tu luyện giả hai tư giờ. ͏ ͏ ͏

Lần sau, sư phụ cô lại gọi điện thoại lúc nửa đêm, cũng chọc cô điên lên. ͏ ͏ ͏

Trời cao Hoàng Đế xa, muốn treo ngược cô lên, cũng phải đợi cô trở về. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân cũng mở mắt, hắn ta đi ra, nhìn bầu trời Giang thành, không khỏi nhíu mày. ͏ ͏ ͏

Đám mây đen này tới rất quỷ dị. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc tu vi mình quá thấp, nên nhìn không ra bản chất. ͏ ͏ ͏

- Giang thành gần đây rất nguy hiểm, cũng không biết có thể vượt qua cửa ải khó khăn lần này hay không. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân thở dài. ͏ ͏ ͏

- A, sư phụ? Sao người lại ở đây? ͏ ͏ ͏

Lúc này, Xích Huyết Đồng Tử đi tới hỏi. ͏ ͏ ͏

Hắn vừa mới nghe tin bên này có người, nên tới xem một chút. ͏ ͏ ͏

Ai biết sư phụ vẫn luôn bế quan rất ít khi đi ra, lại đột nhiên xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân nhìn Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Không tu luyện, không ngủ được sao? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử gặm kem que thở dài: ͏ ͏ ͏

- Chỗ ở bị Mặc Ngôn và Lục Nguyệt Tuyết phá hủy. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân mỉm cười, cũng không truy cứu, chỉ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Những người khác đâu? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh sư tỷ xuống núi, Mặc Ngôn đi giúp Phá Hiểu tìm cái gì rồi. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu? ͏ ͏ ͏

Lúc này, Thiên Dương Đạo Nhân nghĩ, trước đây quả thực có nghe bọn họ nói về cái tên Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử không suy nghĩ nhiều, mà chỉ nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, không phải gần đây Giang thành xuất hiện Mộng Chi Hoa? Phá Hiểu đạo hữu nói Mộng Chi Hoa xuất hiện có nghĩa là Quốc độ nào đó tiến đến, một khi bọn họ tiến đến thành công, đến lúc đó rất có thể chúng ta sẽ chết hết. Cho nên Phá Hiểu đạo hữu bắt đầu bố trí. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân không nói gì thêm, đồ đệ của hắn ta hình như ngang hàng với Phá Hiểu, lão ngang hàng với Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Thở dài một tiếng, Thiên Dương Đạo Nhân cảm thấy, sau này lão vẫn nên ít xuất quan. ͏ ͏ ͏

Như vậy để tránh cho bản thân xấu hổ. ͏ ͏ ͏

Về phần chuyện của đồ đệ hắn ta cùng Phá Hiểu, hắn ta đương nhiên sẽ không can thiệp, đây cũng là cơ duyên. ͏ ͏ ͏

Nhưng dáng vẻ lại không nhỏ. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏

- Vi sư muốn bế quan, nếu sư phụ của Mặc Ngôn tới, con nói vi sư không rảnh. Không có chuyện gì lớn thì đừng tới tìm vi sư. Nhớ kỹ, ai cũng không gặp. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Thiên Dương Đạo Nhân định rời đi. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử cũng không để ý, chỉ là gặm gặm kem que, còn ngáp hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, nếu bảo khố của người bị lấy sạch, có thông báo cho người không? ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân dừng bước lại. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hắn ta lâm vào trầm tư. ͏ ͏ ͏

Xong đời, bảo khố không suy xét. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử hoàn toàn không suy nghĩ, hắn không có tiền, có tiền cũng mất. ͏ ͏ ͏

Quen rồi. ͏ ͏ ͏

Hắn cảm thấy đến bây giờ hắn vẫn không tìm được đạo lữ, đều là vì nghèo. ͏ ͏ ͏

Mà hắn nghèo, đều vì sư huynh sư tỷ cùng với Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Cho nên hắn không tìm được đạo lữ, chủ yếu là lỗi của sư huynh hắn. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc Giang Tả dậy vào ngày hôm sau, Tô Kỳ đã dậy sớm hơn. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ đang thay quần áo. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏

- Em đang làm gì thế? ͏ ͏ ͏

Giang Tả đột nhiên lên tiếng, khiến Tô Kỳ hoảng sợ. ͏ ͏ ͏

Sau đó, cô che quần áo trước người, nói: ͏ ͏ ͏

- Nhìn lén em thay quần áo, còn dọa em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả bất đắc dĩ, vậy sau khi hắn xem xong nên nói cái gì? ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ lấy chăn bông lên che kín cả người Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Không cho nhìn lén, thay xong mới được nhìn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏