Chương 1346: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1346: Vô Đề

Điều này Tô Kỳ hiểu, quả thực khi đó Tiên linh Phủ chủ có nói, nhưng cô nghe không hiểu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Không thể làm thực nghiệm sao? ͏ ͏ ͏

- Thực nghiệm? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ăn miếng cá, hơi sửng sốt, rồi lập tức kinh hô: ͏ ͏ ͏

- Món này ăn ngon thế, Tiểu oán phụ, tài nấu ăn của em bùng phát sao? ͏ ͏ ͏

Được sư tỷ khen, Tô Kỳ vẫn rất vui vẻ, sau đó cô nhìn về phía Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Ăn ngon như vậy sao? ͏ ͏ ͏

Thực ra ăn thật ngon, hầu như hắn chỉ ở đây ăn cá. ͏ ͏ ͏

Nghe Tô Kỳ hỏi, Giang Tả tự nhiên gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Quả thực ăn cực kỳ ngon. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói thêm từ cực kỳ, vậy không phải là nói có lệ với cô. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cảm thấy Tiểu oán phụ không yêu người chị là cô này, rõ ràng người khích lệ là cô mà. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên cô cũng không để ý, Tiểu oán phụ cũng không gả cho cô. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Thực nghiệm cũng không thích hợp, hiện tại đánh đã đánh nhau rồi, vốn sẽ không xuất hiện thay đổi gì quá lớn. Còn tiếp theo, khả năng chắc là trùng hợp. Tuy nhiên nếu nhà ở đây còn xuất hiện tình huống này, thì có thể chứng tỏ rằng nó thực sự có liên quan đến mấy người. ͏ ͏ ͏

- Vậy nếu không xuất hiện? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt uống một hớp canh, rồi lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không biết, nhưng chị vẫn cảm thấy, lần sau nên trốn ở đây sẽ an toàn hơn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vốn không muốn rời khỏi nơi này, còn không phải là bởi vì Thánh địa có những chuyện hư hỏng kia. ͏ ͏ ͏

Còn cái nữa là Tai Ách tiền tệ, mỗi tháng tới một lần, một lần này còn khoa trương hơn một lần trước. ͏ ͏ ͏

Còn phải lo lắng đề phòng. ͏ ͏ ͏

- Đều là lỗi của Tai Ách tiền tệ kia. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tức giận nói: ͏ ͏ ͏

- Đợi em tóm được nó, em sẽ chặt ra cho Huyền Vũ tiền bối nhắm rượu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tức giận nói: ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ tiền bối không uống rượu, cũng không ăn thịt, em dám đưa qua, sư phụ sẽ dám đánh gãy chân em. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lại gắp miếng cá nói: ͏ ͏ ͏

- Nhân tiện, nếu tiểu Giang thả nó cho em, vậy nên làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên cô để ý nhất là Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Hắn đang ăn cơm, trong lòng hơi lo lắng. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên hắn đang tính toán xem nên chôn Tĩnh Nguyệt tỷ ở nơi nào thì thích hợp. ͏ ͏ ͏

Người như thế, quá nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tỷ lý luận nhìn như chuyện phiếm, nhưng thật ra rất có lý. ͏ ͏ ͏

Nhất là câu cuối cùng, đúng là nói đúng còn nói to. ͏ ͏ ͏

Giang Tả dám đánh cuộc, trên cái Thiên Địa này, không có người thứ hai biết Tai Ách tiền tệ là do hắn thả ra. ͏ ͏ ͏

Không tính vị đạo sĩ kia thì La Ảnh cũng không tính ra. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tỷ lại càng không thể nào biết. ͏ ͏ ͏

Dù sao trộm tủ, không nhất định là Tai Ách tiền tệ. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu là anh sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhíu mày. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn như bình tĩnh ăn, nhưng trên thực tế cũng hơi lo lắng. ͏ ͏ ͏

Nhỡ cô hoài nghi hắn thật thì làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏

Được rồi, hắn cũng muốn biết Tô Kỳ nói cái gì. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhìn Giang Tả lâm vào trầm tư, sau đó cười nói: ͏ ͏ ͏

- Chắc chắn sẽ không trách anh. ͏ ͏ ͏

Không biết vì sao, nghe những lời này của Tô Kỳ, Giang Tả có cảm giác sự lạnh lẽo đang khuếch tán một cách điên cuồng. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa Tô Kỳ cười không bình thường gì cả. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Có cảm giác em đang suy nghĩ chuyện gì không tốt. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ chỉ thè lưỡi không nói chuyện. ͏ ͏ ͏

Trời mới biết cô đang suy nghĩ gì. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên Giang Tả không có khả năng tin vào lời nói của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Hắn nhất định phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, có chuẩn bị tâm lý mới có thể bình tĩnh chấp nhận. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ không thảo luận chuyện này nữa, dù sao cũng chỉ là thuận miệng nhắc tới. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Nghe nói Hắc Ám quốc độ thật sự muốn tấn công xuống, Mộng Chi Hoa ở đây đã xác định, tuy nhiên em ở đây lại không có một bông hoa nào. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vừa nhìn rồi, quả thực không có. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không có rất không bình thường sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Cũng không phải, chủ yếu là cái này gần đây rất nhiều, nơi đây của em không có, nên rất hiếm thấy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng không để ý, còn hỏi: ͏ ͏ ͏

- Hắc Ám quốc độ ở đây của chúng ta gọi là gì? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không nghe nói, tuy nhiên có người nói tin tức là nhận biết bộ phận truyền tới, em có thể đi hỏi Tiêu Tiêu Mặc một chút. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vô cùng kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Tiêu Mặc sao? Cô ấy biết sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải em đã quên không? Trong nhóm cô ấy có một đại lão thần bí, chúng ta muốn tham gia, nhưng bị cô ấy từ chối cả rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- A, nhớ ra rồi, không nói cũng quên. Vậy em sẽ đi hỏi Tiêu Mặc một chút, gặp nguy hiểm bọn em sẽ trở về Thánh địa trước. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏

Trong lòng Giang Tả thở dài, các cô lại còn muốn tham gia? ͏ ͏ ͏

Cũng may Tô Kỳ chưa vào nhóm, nếu không không hắn sẽ phải ra ngoài ánh sáng sao? ͏ ͏ ͏

Nhớ vừa rồi Tô Kỳ nói không trách hắn, Giang Tả lo lắng. ͏ ͏ ͏