Chương 1359: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 1359: Vô Đề

Khi Giang Tả đi ngang qua Xuyên Hà tiểu trấn, hắn trực tiếp nhảy xuống. ͏ ͏ ͏

Sau khi Tô Kỳ nhìn Giang Tả bình an rơi xuống, ánh mắt cô quay sang chỗ khác. ͏ ͏ ͏

Cô nhìn Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, có phải Thiên kiếp này lớn lắm không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừm, chị đã tra Thiên kiếp Lục giai lên Thất giai, đúng là như vậy, hơn nữa em có cảm giác quen thuộc không? ͏ ͏ ͏

Nghe Tĩnh Nguyệt nói như vậy, Tô Kỳ cũng nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Có một chút khí tức của Nam Thánh nữ dự khuyết độ kiếp? ͏ ͏ ͏

Sắc mặt Tĩnh Nguyệt cũng không dễ nhìn, cô gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừ, đó là khí tức Thiên phạt. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kinh hô: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không biết, nhưng em có nhớ những gì trí tuệ lão nhân kia đã nói không? Trong Thiên Địa này không phải ai cũng có thể đối kháng được Thiên phạt, ngoại trừ Kiêu Dương chi tử, không người nào có thể đối kháng được Thiên thiên phạt. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vỗ vỗ mình nói: ͏ ͏ ͏

- Còn có em, không phải sư tỷ nói em không sợ Thiên phạt sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu oán phụ, có phải em bị ngốc không? Loại chuyện này, sư tỷ sẽ để em mạo hiểm sao? Dù người độ kiếp là sư phụ, dù có thể em không sợ Thiên phạt thật, sư tỷ sẽ không đồng ý cho em đi thử. Sư tỷ không đồng ý, sư phụ kia lại càng không đồng ý. Không có chuyện gì là là tuyệt đối, nếu hại em thì sao? Nếu độ kiếp là tiểu Giang, em liều mạng vọt vào, cuối cùng bọn chị có thể đồng ý với em, nhưng bọn chị độ kiếp, em tuyệt đối không thể mạo hiểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không hiểu nói: ͏ ͏ ͏

- Vì sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhướng mày cười, nói: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì chị biết, không có bọn chị em còn có thể tiếp tục sống, nhưng không có tiểu Giang, em cũng sống không nổi nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cúi đầu, nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng, em cũng không thể trơ mắt nhìn sư phụ gặp chuyện không may. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt sờ sờ đầu Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy cũng không tới lượt em, em còn nhỏ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải chỉ cần xác định Thiên phạt không đánh em, là em có thể đi cứu sư phụ không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không thể, Thiên phạt không đánh em, không có nghĩa là Thiên kiếp không phải đánh em. Đến lúc đó sẽ là giúp lại hoá phiền. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Yên tâm ở đây đi, con đường tu luyện này là không thể tránh khỏi, huống hồ người thật sự có thể giúp được sư phụ, không nhất định là chúng ta. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ suy tư chốc lát rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Là sư bá ư? Sư phụ chắc chắn không cho sư bá mạo hiểm? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta không biết sư bá, nhưng có một điều có thể chắc chắn. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Vì sư phụ, chuyện gì sư bá cũng làm được? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt gật đầu, nhưng cũng không có cảm giác vui sướng gì. ͏ ͏ ͏

Bởi vì thật sự rất có thể sẽ mất đi sư phụ và sư bá ngay lập tức. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt lắc đầu, nghĩ bậy bạ gì vậy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng lắc đầu, sẽ không, các cô đều nghĩ bậy. ͏ ͏ ͏

Sau đó, các cô đi về hướng có Thiên kiếp của Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Không lo lắng là không có khả năng, đối với các cô mà nói, Nguyệt Tịch là sư phụ còn thân hơn mẹ ruột. ͏ ͏ ͏

Vì hai tên đệ tử của mình, chuyện ngỗ nghịch gì bà cũng làm được. ͏ ͏ ͏

Việc ngăn cản Cửu Tịch trở thành Thánh nữ, để Cửu Tịch kết hôn ở bên ngoài, đều là chuyện Nguyệt Tịch một mình làm ra. ͏ ͏ ͏

Bao nhiêu người ở Thánh địa phản đối đều không có tác dụng. ͏ ͏ ͏

Một Thánh nữ dự khuyết gả cho người thường, vốn cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. ͏ ͏ ͏

Huống chi Giang Tả không chịu một chút trở ngại nào. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt càng không cần phải nói. ͏ ͏ ͏

Trước đây Vạn Diệp Tiên Linh muốn dung hợp Tĩnh Nguyệt, Nguyệt Tịch trực tiếp ra tay, nổi dậy chống lại toàn bộ Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Nhưng nguyên nhân Nguyệt Tịch ra tay rất đơn giản, bởi vì bà biết, lúc này đồ đệ của bà cần bà. ͏ ͏ ͏

Vì nguyên nhân này, bà vốn không để ý bất kỳ hậu quả gì. ͏ ͏ ͏

Bởi vì bà là người duy nhất Tĩnh Nguyệt có thể dựa vào, làm sao bà có thể để đệ tử bảo bối của mình thất vọng được? ͏ ͏ ͏

Nhưng Nguyệt Tịch chỉ cho phép mình trả giá vì hai đứa bé này, bà chưa bao giờ cần hai đứa bé này vì bà trả giá cái gì. ͏ ͏ ͏

Cho nên bà để cho sư huynh bà làm một chuyện. ͏ ͏ ͏

Đó chính là lúc hai người đồ đệ này đến, thì lập tức giam các cô lại. ͏ ͏ ͏

Đỡ phải có suy nghĩ khác. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam tất nhiên là đồng ý. ͏ ͏ ͏

Loại chuyện này Nguyệt Tịch không nói, hắn ta cũng sẽ làm. ͏ ͏ ͏

Suy cho cùng, trẻ con cũng chỉ là trẻ con, có một số việc cho dù không ai làm được cũng không đến tay các bà. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả đã đến cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ không nhìn Nguyệt Tịch độ kiếp, đương nhiên, ngày hôm nay cũng không khai trương. ͏ ͏ ͏

Dù sao nhà vừa mới xây xong. ͏ ͏ ͏

Vừa tiến đến, ông chủ bán đậu hũ đã hiện ra: ͏ ͏ ͏

- Giang tiểu hữu, Thiên kiếp này không đơn giản đâu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừm, có thể là Cửu chuyển thiên kiếp. ͏ ͏ ͏

Kiếp vân vừa mới hình thành đã có thanh thế rất lớn, Giang Tả tất nhiên cũng thấy Thiên kiếp, hắn mới có thể đoán được. ͏ ͏ ͏