Chương 1378: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1378: Vô Đề

Ông chủ bán đậu hũ rời khỏi Giang Tả, nhanh chóng đi đến chỗ đám người Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Nhưng thành thật mà nói, hắn ta hơi may mắn khi rời khỏi Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Hắn ta chưa từng thấy Giang Tả đáng sợ như vậy bao giờ. ͏ ͏ ͏

Đây đúng là ở lại bao lâu thì phải chịu áp lực bấy lâu. ͏ ͏ ͏

Đúng là đáng sợ đến tột cùng. ͏ ͏ ͏

Còn không bằng nhìn Kiếm Thập Tam độ kiếp, Thiên phạt cũng đáng sợ, nhưng nói chung cảm giác vẫn đỡ hơn tới gần Giang Tả một chút. ͏ ͏ ͏

Nhất là lúc bị Giang Tả nhìn thấy, quá kinh khủng. ͏ ͏ ͏

Lắc đầu, ông chủ bán đậu hũ cũng không nghĩ nhiều nữa, hiện tại ở trên người mang theo đồ quan trọng, nên tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, ông chủ bán đậu hũ đã thấy Thiên phạt rồi, má ơi quả nhiên vẫn đặc biệt đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Ngẫm lại, Giang Tả đợi ở bên kia thực ra cũng vô cùng tốt. ͏ ͏ ͏

Sau đó, ông chủ bán đậu hũ kiên trì đi về hướng Tiểu Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏

Hắn mà đi đưa thì có thể sẽ nguy hiểm hơn. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Kiếm Thập Tam vẫn đứng ở trước mặt Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Vết thương của hắn ta chằng chịt, nếu đổi thành tu sĩ bình thường, thì sớm đã không có cách nào đứng thẳng được, thậm chí ý thức cũng không tồn tại. ͏ ͏ ͏

Nhưng Kiếm Thập Tam vẫn đứng thẳng tắp, khí thế trên người hắn ta không yếu bớt chút nào. ͏ ͏ ͏

Thiên phạt lại càng không thể nào lướt qua hắn ta làm Nguyệt Tịch bị thương. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam quán triệt ý nghĩ của mình, chỉ cần hắn ta còn sống, Nguyệt Tịch cũng sẽ không có nguy hiểm tới tính mạng. ͏ ͏ ͏

Là Thiên phạt, cũng không thể. ͏ ͏ ͏

Hắn ta sẽ không cúi đầu trước bất kỳ ai bất kỳ thiên tai gì, dù cho chết. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch sững sờ nhìn Kiếm Thập Tam, bà muốn nói chút gì, nhưng lại sợ mình nói sai. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Thiên phạt cũng không nương tay, nó vẫn còn đang đánh không ngừng. ͏ ͏ ͏

Đánh không mạnh cũng không yếu, như là chơi đùa vậy. ͏ ͏ ͏

Nhưng vẫn cứ không rời đi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam tự nhiên hiểu điều này, nhưng hắn ta không có biện pháp. ͏ ͏ ͏

Thời gian dài như vậy, cuối cùng hắn ta đã có thể thật sự chém được Thiên phạt rồi. ͏ ͏ ͏

Tâm pháp Giang Tả cho quá mức đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Điều hắn ta có thể lĩnh ngộ được chỉ là bề ngoài trong bề ngoài. ͏ ͏ ͏

Nhưng mặc dù thế, kết hợp với sức mạnh của bản thân, hắn ta vẫn có thể thật sự chém được Thiên phạt. ͏ ͏ ͏

Nhưng, hắn ta vẫn không thể chém hủy hoàn toàn. ͏ ͏ ͏

Cho hắn ta thời gian, chỉ cần cho hắn ta thời gian, hắn ta sẽ triệt để chặt đứt Thiên phạt. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn ta không hy vọng xa vời ngày đó, hắn ta không thể rời đi để tranh thủ thời gian cho mình. ͏ ͏ ͏

Vĩnh viễn không có khả năng. ͏ ͏ ͏

Dù có chết. ͏ ͏ ͏

Hắn ta không có còn cách nào thấy chết mà không cứu được đối với sư muội mình, điều duy nhất hắn ta có thể làm là bảo vệ, dùng tất cả để đi bảo vệ sư muội. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần hắn ta đủ mạnh mẽ, một ngày nào đó hắn ta có thể lấy được sư muội mình. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn ta còn chưa đủ mạnh. ͏ ͏ ͏

Hiện tại, Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ đã có thể cử động. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lo lắng nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, sư phụ và sư bá không sao chứ? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không biết. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Huyền Vũ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Chúng ta không độ kiếp có được không? Nói Thiên kiếp trở về đi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt sờ sờ vỏ rùa của Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ tiền bối vẫn ngốc như thế, sư phụ chắc chắn sẽ không có chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Ngốc cũng không sao, chỉ cần Lão Thất có thể trở về là được. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không nói gì, Tô Kỳ cũng không nói gì. ͏ ͏ ͏

Các cô cũng không có cách nào, người sư bá duy nhất có thể ra mặt cũng hãm sâu trong đó rồi. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa nhìn tình thế còn rất không lạc quan. ͏ ͏ ͏

Mà lúc này, đây, rốt cuộc ông chủ bán đậu hũ cũng bay tới. ͏ ͏ ͏

Hắn ta nói với Huyền Vũ: ͏ ͏ ͏

- Nhanh, ném cái này cho Nguyệt Tịch tiên tử, để cô ấy ăn nó. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ đưa Thiên Thần hoa cho Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏

Các cô hơi sửng sốt, vốn không hiểu ông chủ bán đậu hũ muốn làm gì. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ nói: ͏ ͏ ͏

- Không có thời gian giải thích, ăn nó, hai người bọn họ đều có thể gắng gượng qua Thiên phạt. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng không hỏi vấn đề hoa này, mà hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tại sao phải để Huyền Vũ tiền bối ném qua đó? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ nói: ͏ ͏ ͏

- Huyền Vũ là thánh thú, thân cận với thiên địa, nên Thiên phạt sẽ cho nó chút mặt mũi, còn những người chúng ta rất khó nói có thể tự chuốt lấy họa hay không. ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Được, để tôi ném. ͏ ͏ ͏

- Chờ một chút. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi đi. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ hơi sửng sốt, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏

- Vì sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Sẽ không, em không cảm giác được uy áp của Thiên phạt. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không thể nói cái gì, sau đó cô ấy lấy ra một sợi dây rồi buộc lên thắt lưng Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Đến lúc đó chị sẽ kéo em về. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không từ chối. ͏ ͏ ͏