Chương 1382: Vô Đề
Hắn có cảm giác Kiếm Thập Tam là người có thiên phú mạnh nhất hắn từng gặp ở đời này. ͏ ͏ ͏
Mạnh không ai sánh bằng. ͏ ͏ ͏
Trong đầu của hắn không ngừng hiện lên phong thái của Vũ Vương. ͏ ͏ ͏
Người này lại có thể thật sự phân cao thấp với Vũ Vương. ͏ ͏ ͏
Quả thực là đáng sợ tới cực điểm. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giang Tả đang ngồi trong cửa hàng đậu hũ. ͏ ͏ ͏
Hắn ngồi ở bàn trong góc. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên và Thiên Dương Đạo Nhân ngồi ở bên kia, bọn họ cũng muốn rời đi, nhưng không nói ra được. ͏ ͏ ͏
Vì khí thế của Giang Tả thật là đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Điều hai người bọn họ có thể làm, chỉ là đưa lưng về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên nói: ͏ ͏ ͏
- Cảm giác tốt hơn nhiều, hoàn toàn không thể nhìn thẳng anh ta. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân lau mồ hôi lạnh nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, ngay cả tôi cũng không thể chống lại. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Thần Long cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Ngươi tính là gì, ta mới thua thiệt. Rõ ràng ta là Cửu giai Chứng đạo hơn hẳn nhân loại mấy người, nhưng vẫn giống với mấy người. Ta luôn cảm thấy ở trước mặt hắn ta, mọi người dù có tu vi bao nhiêu cũng bị như vậy. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân rất rất tán thành với những lời này. ͏ ͏ ͏
Bởi vì thái độ của Phá Hiểu với hắn ta và đồ đệ hắn ta như nhau, nên bây giờ nghĩ lại mới thấy bọn họ ở trong mắt Phá Hiểu đều giống nhau. ͏ ͏ ͏
Không phân biệt tiền bối và hậu bối, trong mắt đối phương, họ đều là những tu luyện giả bình thường. ͏ ͏ ͏
Vì cảnh giới của đối phương quá cao. ͏ ͏ ͏
Cao đến mức bọn họ chỉ có thể ngưỡng mộ. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên lúc bình thường, mặc dù Phá Hiểu hơi lạnh lùng, nhưng vẫn dễ dàng giao tiếp. ͏ ͏ ͏
Quả thực là thân thiết không gì sánh được. ͏ ͏ ͏
Những người không biết trạng thái này của Phá Hiểu thì vĩnh viễn không bao giờ hiểu được Phá Hiểu trước đó ấm áp và nhiệt tình như thế nào. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tứ Nguyệt Thiên ôm quyền nói với Thần Long: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, xin hỏi ngài là Thần Long của Cốc Long Uyên? ͏ ͏ ͏
Thần Long gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ngươi biết ta? ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên nói: ͏ ͏ ͏
- Vãn bối là Tứ Nguyệt Thiên của Bách Linh Cốc, từng đi qua Cốc Long Uyên một lần. ͏ ͏ ͏
Thần Long nói: ͏ ͏ ͏
- Hóa ra là hàng xóm. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân cảm thấy tuy tu vi của mọi người có sự chênh lệch rất lớn, nhưng lập tức đã quen thuộc nhau rồi. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa còn trò chuyện với nhau thật vui. ͏ ͏ ͏
Vì sao? ͏ ͏ ͏
Bởi vì ở dưới áp lực tuyệt đối của Phá Hiểu, thực ra mọi người đều giống nhau. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Mạc Danh Bắc cũng lạnh run, mà hắn còn phải rót nước cho Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Quả thực là muốn chết mà. ͏ ͏ ͏
Hoặc có lẽ là suýt nữa thì bị Phá Hiểu hù chết. ͏ ͏ ͏
Cũng may Tiểu Sồ và Lộ Chân đợi ở sân sau. ͏ ͏ ͏
Nếu không không phải hai người kia sẽ sợ đến mức xuất hiện bóng ma tâm lý, nhất là Tiểu Sồ. ͏ ͏ ͏
Lúc vừa mới thấy Phá Hiểu, Tiểu Sồ đã sợ đến mức chân mềm nhũn. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân thật thà như vậy cũng sợ chết khiếp. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Lộ Chân ôm Tiểu Sồ chạy đi, vì mẹ nó nói cho nó biết, gặp phải người như thế phải nhanh chân trốn xa một chút. ͏ ͏ ͏
Sau đó, nó né rất xa thật. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hơi sửng sốt, nếu là đổi thành một người khác, Lộ Chân còn có thể sống không? ͏ ͏ ͏
Thật không biết mẹ hắn đã dạy thế nào. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Giang Tả đang ngồi ở trên bàn uống trà, hắn cũng không đi xem kết quả. ͏ ͏ ͏
Hắn chỉ cần chờ đợi là được rồi. ͏ ͏ ͏
Mà ngay lúc Giang Tả đang uống trà, hắn cảm thụ được một khí tức của "Đạo". ͏ ͏ ͏
Thần Long nói: ͏ ͏ ͏
- Có người Chứng đạo rồi? ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Loại khí tức này là cái gì? ͏ ͏ ͏
Lúc đầu hắn ta muốn hỏi Phá Hiểu, nhưng lại không dám quay đầu. ͏ ͏ ͏
Vì chỉ liếc mắt nhìn thôi cũng làm người ta chịu không nổi rồi. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên khó hiểu nhất, mặc dù cảnh giới bây giờ của cô cao hơn Thiên Dương Đạo Nhân, nhưng trên thực tế vốn kém hơn Thiên Dương Đạo Nhân. ͏ ͏ ͏
- Là đạo hồn, trên lý thuyết đạo hồn là thứ sau khi Chứng đạo mới có thể có được. Đây là một loại tượng trưng, nó có ý nghĩa bước vào một tầng sâu hơn của sự sống. Đạo hồn là sự thể hiện cuối cùng của đạo của mỗi người, lúc hồn hoàn chỉnh thì mới có thể bước vào hàng ngũ Đại Đạo giả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả giải thích. ͏ ͏ ͏
Thiên Dương Đạo Nhân đưa lưng về phía Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy cái vừa nãy đã cho thấy Thánh địa đã có người Chứng đạo rồi? ͏ ͏ ͏
Bọn họ đã biết nơi này là Thánh địa. ͏ ͏ ͏
Nhưng có làm sao cũng không nghĩ tới, bọn họ lại bị bắt tới Thánh địa. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa rõ ràng Phá Hiểu có quan hệ không bình thường với Thánh địa. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, việc này bọn họ sẽ không nói ra, cũng sẽ không hỏi. ͏ ͏ ͏
Vì cũng không có can đảm hỏi, nhất là sau khi thấy Phá Hiểu như vậy. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa nghe Phá Hiểu nói, đây mới chỉ là lộ ra ngoài một chút, nên bọn họ rất muốn biết, nếu nó hoàn toàn bùng nổ thì lúc đó sẽ như thế nào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không có, Chứng đạo sẽ không nhanh như vậy, cũng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn mà thôi. nhưng khi đạo hồn xuất hiện, nó đã trực tiếp chứng minh ranh giới cuối cùng của anh ta, Đại Đạo giả gần ngay trước mắt rồi. ͏ ͏ ͏