Chương 1385: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1385: Vô Đề

Nhìn thấy Tô Kỳ hoảng sợ, đám người Thiên Dương Đạo Nhân cũng hết hồn. ͏ ͏ ͏

Có phải bọn họ đã làm chuyện gì không đúng hay không? ͏ ͏ ͏

Sẽ bị giận chó đánh mèo ư? ͏ ͏ ͏

Chủ yếu là do lúc nãy Phá Hiểu quá đáng sợ, khiến trong lòng bọn họ vẫn còn sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Tuy lúc này đã biến mất, thế nhưng vẫn rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ đột nhiên cung kính nói: ͏ ͏ ͏

- Vãn bối là Cửu Tịch, đệ tử của Nguyệt Liên Thánh Địa, xin ra mắt các vị tiền bối. Lúc nãy vừa mới đến đây, không biết các vị tiền bối ở chỗ này, thỉnh tiền bối chớ nên trách tội. ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy Cửu Tịch cúi đầu hành lễ vãn bối, còn ra vẻ muốn bồi tội, đám người Thiên Dương đạo nhân liền có cảm giác đứng ngồi không yên. Sau đó ba người lập tức đứng dậy. ͏ ͏ ͏

Động tác đứng dậy đồng thời này đã dọa tới Tô Kỳ, cô còn tưởng rằng bọn họ muốn trách tội. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, Tô Kỳ nhận ra ông xã nhà mình vẫn còn đứng sững ở kia, quả thật quá không lễ phép rồi. Đối phương đều là tiền bối đó. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỷ tới gần Giang Tả, nhéo nhẹ eo hắn, nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Mau gọi tiền bối! ͏ ͏ ͏

Giang Tả: "..." ͏ ͏ ͏

Giang Tả phi thường bất đắc dĩ, nhưng cũng không có biện pháp nào. Cuối cùng chỉ có thể cúi đầu hành lễ, nói: ͏ ͏ ͏

- Bái kiến các vị tiền bối ͏ ͏ ͏

Lần này thật sự dọa sảng đám người Thiên Dương Đạo Nhân. ͏ ͏ ͏

Má nó chứ, đây là đang hù ai hả? ͏ ͏ ͏

Bọn họ hoảng sợ thật sự, nếu như lúc nãy không cảm nhận được khí thế đáng sợ đến tận cùng của Phá Hiểu, bọn họ còn có thể yên tâm thoải mái. Hiện tại thì không giống thế, Phá Hiểu định làm cho bọn họ quỳ trở về có phải hay không? ͏ ͏ ͏

Kỳ thật Giang Tả không hề có ý nghĩ này, chẳng qua Tô Kỷ bức bách hắn, hắn còn có biện pháp nào đây? Chẳng qua cũng chỉ là gọi mấy tiếng mà thôi, chả sao cả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng chả phải cái loại tuyệt không khom lưng nhún gối, đương nhiên, có thể làm cho Giang Tả khom lưng cũng chỉ có một mình Tô Kỷ. ͏ ͏ ͏

Ngoài ra, không một ai khác. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ xin lỗi nói: ͏ ͏ ͏

- Hắn là đạo lữ của vãn bối, bình thường phản ứng có hơi chậm, thỉnh các vị tiền bối chớ trách. ͏ ͏ ͏

Dám trách sao? Tiên tử, cô suýt hù chết bọn tôi rồi đó. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Tiên tử nói đùa, tiên tử hoàn toàn không cần để ý bọn ta, là bọn ta quấy rầy hai vị, hy vọng tiên tử chớ nên trách tội. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Là mấy kẻ bọn ta đường đột, lần sau nhất định tới cửa tạ tội. ͏ ͏ ͏

Thần Long nói: ͏ ͏ ͏

- Cửu Tịch Tiên tử quá đa lễ, bọn ta chỉ đi ngang qua thôi, không cần để ý bọn ta. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không thể hiểu được, thế nhưng vẫn cảm tạ. ͏ ͏ ͏

Thấy không có việc gì, đám người Thiên Dương Đạo Nhân lại nhẹ nhàng thở ra. ͏ ͏ ͏

Thật là khó chịu quá. ͏ ͏ ͏

Toàn là chuyện gì đâu. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tô Kỳ lặng lẽ nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Dạo gần đây gặp được mấy vị tiền bối, ai cũng thân thiện dễ nói chuyện quá. Đều rất khách khí, khá hơn mấy lão tiền bối ở Thánh Địa của chúng ta nhiều. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ gật đầu, cũng không có nói cái gì. ͏ ͏ ͏

Nghe thấy mấy lời này, đám người Thiên Dương Đạo Nhân liền nảy sinh cảm giác bất đắc dĩ. Nhưng mà, không khách khí không được. ͏ ͏ ͏

Một lát sau, Tô Kỳ chào hỏi qua Giang Tả cùng đám người Thiên Dương Đạo Nhân rồi rời đi. ͏ ͏ ͏

Cô đến chỗ của sư phụ mình. ͏ ͏ ͏

Mà đến khi Tô Kỳ khuất khỏi tầm nhìn của Giang Tả, đám người còn lại lại lâm vào tuyệt vọng. Đúng vậy, cái loại khí thế quán tuyệt thiên địa này đã trở lại. ͏ ͏ ͏

Ý tưởng muốn quỳ xuống cũng có. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả nhìn bọn họ nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, quên nói cho các vị biết, lúc nhìn thấy Cửu Tịch, cái loại khí tức này sẽ tự động biến mất. Cô ấy không ở, nó sẽ lại xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Thần Long: "..." ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân: "..." ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên: "..." ͏ ͏ ͏

Người này muốn lấy bọn họ khai đao à? Thế nhưng, dù thật thế thì còn làm sao được? ͏ ͏ ͏

Nhận mệnh đi. ͏ ͏ ͏

Kỳ thật Giang Tả cũng rất đau đầu, điều này khiến cho hành động của hắn rất không thuận tiện, muốn đi ra ngoài cũng không thể. Đến lúc đó đi chỗ nào cũng sẽ bị chú ý, nếu không bị chú ý cũng sẽ gây xôn xao ͏ ͏ ͏

Phiền toái, khi nào có thể điều khiển tự động thì tốt rồi. Đỡ cho chưa làm gì đã dọa người ta chạy mất. ͏ ͏ ͏

Lúc sau, bọn họ lại ngồi trở lại vị trí cũ. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tứ Nguyệt Thiên mở miệng nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi cảm thấy, thân cận với Thánh Địa có thể còn chưa đủ, tốt nhất là liên hôn. ͏ ͏ ͏

Xác thật, hiện tại không chỉ là một Kiếm Thập Tam, còn có một Phá Hiểu, một Phá Hiểu đáng sợ đến cực điểm. Có thể liên hôn cùng Thánh Địa, xác thật rất tốt. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏

- Thánh Địa chủ yếu là tiên tử, Bách Linh Cốc tất cả đều là tiên tử, mấy người đừng hy vọng. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên nói: ͏ ͏ ͏

- Chỗ các ông có rất nhiều nam, thế nhưng các ông cũng không nghĩ các ông có thể tìm được đạo lữ sao? Ngũ Quang Thập Sắc Tông đã qua mười đời, cũng chỉ một mình Vẫn Tinh là có đạo lữ, còn là một ma tu, đã vậy còn bị ông lừa ra khỏi Tông Môn. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi cảm thấy Xích Huyết Đồng Tử vẫn là có thể, dù sao hắn rất chăm chỉ tìm đạo lữ. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên khinh thường: ͏ ͏ ͏

- Lục Nguyệt Tuyết nhà tôi là đẹp đến cỡ nào, quen thân với Xích Huyết Đồng Tử như vậy, có thể coi như thanh mai trúc mã, thế mà Xích Huyết Đồng Tử còn chướng mắt, ông trông cậy vào hắn ư? ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân không lời nào để nói: "..." ͏ ͏ ͏

Lúc này Tứ Nguyệt Thiên lại nói: ͏ ͏ ͏

- Thế nhưng thật ra Lục Nguyệt Tuyết nhà tôi cùng với ma tu nhà các ông lại khá tốt, vì giúp nó tẩy kháng tính, cư nhiên nhì nhằng mấy ngày với tôi, ỷ được tôi sủng ái, cư nhiên chân ngoài dài hơn chân trong, tiện nghi cho Tông Môn các ông. ͏ ͏ ͏

Tôi còn chờ ông tới cầu xin tôi đây. ͏ ͏ ͏

Thần Long nói: ͏ ͏ ͏

- Tẩy kháng tính chính là một loại độc ở biển sâu sao? Ta nhớ rõ ở chỗ ta có rất nhiều, nếu các người muốn, có thể lấy chút đồ vật đến trao đổi với ta. ͏ ͏ ͏