Chương 1388: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1388: Vô Đề

Đối với Giang Tả kia, đám Huyền Lâu thực sự không thích chút nào. Nhưng càng nhiều hơn cả là sợ hãi. ͏ ͏ ͏

Cảm giác đó thật là kỳ lạ, đặc biệt là trong nháy mắt lúc đối phương nhìn qua, nó liền xuyên thẳng qua người bọn họ. Mặc kệ bọn họ vận chuyển tu vi như thế nào, ý thức chống cự ra sao, tất cả đều không có hiệu quả. ͏ ͏ ͏

Cái loại sợ hãi này, cảm giác tim đập nhanh này thật sự tồn tại. Thậm chí còn có chút đứng không vững. ͏ ͏ ͏

Đáng sợ, quả thực đáng sợ đến cực điểm. Trên đời này sao lại có người đáng sợ đến thế? ͏ ͏ ͏

Thôi được rồi, bỏ qua chuyện hắn mắng con gái bọn họ ngốc vậy. ͏ ͏ ͏

Không bỏ qua cũng không được, cũng chẳng có cách nào đòi lại công bằng. Nhưng điều đó không hề ảnh hưởng chuyện bọn họ chán ghét hắn. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng vẫn luôn không nhớ được bộ dáng, ắt hẳn có bí pháp hoặc bí bảo nào đó. ͏ ͏ ͏

Chuyện này cũng không cần để ý. ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Quả thực con gái tôi có hơi ngốc, không biết có mang đến phiền toái gì cho đạo hữu hay không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Kia thật không có, bởi vì quá ngu ngốc nên khá là dễ lừa. ͏ ͏ ͏

Thật sự, khi nghe thấy một câu như vậy, cha mẹ nào cũng không vui nổi. Con gái bọn họ có ngốc thật, cũng đâu phải để cậu có thể tùy tiện lừa chứ? ͏ ͏ ͏

Nhưng là, đối mặt áp lực cực lớn và khí thế đáng sợ ấy, bọn họ cũng không thể nói thêm cái gì. Dù sao chỉ là lừa dối, không có gì nguy hiểm là được. ͏ ͏ ͏

Nếu ngày nào đó bọn họ biết, nội dung lừa dối là cái gì, nhất định sẽ rơi nước mắt quỳ xuống cảm ơn. Đó là điều mong mỏi nhất, vĩ đại nhất và cũng là may mắn hiếm có nhất của tứ tộc thánh thú qua các thời đại. ͏ ͏ ͏

Lừa dối kiểu đó, bọn họ thật không ngại lừa dối đứa con gái ngu ngốc nhà mình mỗi ngày. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả cũng đã vẽ gần xong. ͏ ͏ ͏

Chờ đến khi hắn thu tay lại, trứng Trường Sinh Long cũng bắt đầu khôi phục nhanh chóng. Không đến mấy ngày, khí sắc hẳn sẽ khôi phục gần ổn. ͏ ͏ ͏

Dù sao đồ vật bị tổn thương, muốn bổ trở lại cũng không dễ dàng như thế. Chú định là một con rồng suy dinh dưỡng rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả lại nói với hai Huyền Vũ kia: ͏ ͏ ͏

- Nguyệt Tịch vừa mới độ kiếp xong, hẳn đang nghỉ ngơi đâu đó. ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu cùng Huyền Trúc nhìn nhau, con nhóc kia độ kiếp? ͏ ͏ ͏

Thế nhưng cũng may mà bình an không có việc gì, ngay sau đó Huyền Lâu hỏi Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu là ai? Có quan hệ thế nào với Thánh Địa? Cái trứng kia lại là cái gì? ͏ ͏ ͏

Cái người Giang Tả này không rõ lai lịch, hơn nữa cái trứng kia thoạt nhìn cũng quái quái. Không thể không khiến cho bọn họ để ý. ͏ ͏ ͏

Bây giờ lập tức rời đi tìm con gái mình? Bọn họ còn không có ngây thơ đến thế. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gõ gõ trứng Trường Sinh Long nói: ͏ ͏ ͏

- Đây là trứng Trường Sinh Long, sẽ ấp ra Trường Sinh Long, nghe qua sao? ͏ ͏ ͏

Trường Sinh Long? ͏ ͏ ͏

Chưa từng nghe qua, bọn họ tự nhận bản thân biết không ít chuyện, nhưng chưa bao giờ nghe qua Trường Sinh Long. ͏ ͏ ͏

Lúc này Thần Long nói: ͏ ͏ ͏

- Ăn xong Trường Sinh Long là có thể trường sinh bất tử, ăn máu thịt có thể gia tăng thọ mệnh, thậm chí tăng hơn mấy vạn năm cũng đều có khả năng. ͏ ͏ ͏

Nghe được Thần Long giảng giải, hai Huyền Vũ kia sửng sốt. ͏ ͏ ͏

Thiệt hay giả? ͏ ͏ ͏

Nếu đây là sự thật, Thánh Địa không bị vô số người nhòm ngó sao? Như vậy, hai người nọ tới đây cũng là vì trứng Trường Sinh Long? ͏ ͏ ͏

Đây quả thực là bom hẹn giờ. ͏ ͏ ͏

Nếu Trường Sinh Long nghe được Thần Long giới thiệu như vậy, khẳng định rất khổ sở. ͏ ͏ ͏

Loại sự tình này không nên cất giấu sao? Vì sao không giới thiệu nó đại loại như lúc trưởng thành có thể giống như Thánh Thú Thủy Tổ linh tinh gì đó kia chứ? ͏ ͏ ͏

Còn nữa, vì sao lại muốn gọi là Trường Sinh Long? Đổi cái tên khác cho an toàn hơn được không? Loại chuyện trường sinh này nói ra để làm gì? Thật sự không sợ có kẻ tới cửa đoạt sao? ͏ ͏ ͏

Cài này kỳ thật là do Giang Tả truyền ra ngoài, nhưng hắn hoàn toàn không có suy nghĩ nào khác. Đời trước Trường Sinh Long có tên là Trường Sinh Long, tự nhiên không cần sửa tên làm gì cả. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa hắn cũng đâu sợ ai tới đoạt, dù sao hắn cũng không cần. ͏ ͏ ͏

Tóm lại, Trường Sinh Long gặp được Giang Tả, là phúc cũng là họa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn thấy hai Huyền Vũ này không có ý định rời đi, không khỏi hỏi: ͏ ͏ ͏

- Các người không đi xem Nguyệt Tịch? ͏ ͏ ͏

Giang Tả biết, Nguyệt Tịch là tỷ muội của tiểu Ô Quy. ͏ ͏ ͏

Tiểu Ô Quy là con gái của hai người này, theo lý thì bọn họ cũng có quan hệ với Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Cư nhiên không đi quan tâm chút sao. ͏ ͏ ͏

Huyền Lâu nhìn Giang Tả, tuy rằng rất khó chịu, nhưng hắn vẫn hỏi: ͏ ͏ ͏

- Rốt cục đạo hữu là ai? Vì sao lại ở chỗ này? Nếu không biết được rõ ràng, chúng tôi không thể cứ thế mà rời đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả câm nín, chao ôi thì ra là đang phòng bị hắn. Nơi này có cái gì đáng giá khiến hắn đặc biệt để ý? ͏ ͏ ͏

Đừng nói nơi này, cho dù là toàn bộ Thánh Địa, hắn cũng chỉ muốn một mình Tô Kỳ thôi. ͏ ͏ ͏

Càng đừng nói bây giờ Tô Kỳ đã là của hắn, cho nên trong Thánh Địa không có thứ gì khiến hắn đặc biệt ham muốn cả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả là nghĩ như vậy, nhưng không phải ai cũng có cùng suy nghĩ với hắn, cho nên đối với cái loại không rõ thân phận như Giang Tả, Huyền Lâu vẫn thật để ý. ͏ ͏ ͏

Động thủ thì không thể động thủ, nhưng mở miệng dò hỏi là cần thiết. Có khó thế nào cũng không đến mức không dám hỏi. ͏ ͏ ͏

Thôi được, Giang Tả không có biện pháp giải thích, thế nhưng hắn cũng không tính toán lưu lại. Vì thế hắn nói luôn với Thần Long: ͏ ͏ ͏

- Đi thôi. ͏ ͏ ͏

Thần Long hiểu ý, trực tiếp mở ra không gian chi môn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả phải rời khỏi, đám Huyền Lâu tự nhiên vô pháp ngăn cản, cũng vô pháp động thủ. Đối mặt với người này, bọn họ căn bản là vô pháp động thủ, bọn họ cũng không biết vì sao lại thế. ͏ ͏ ͏

Giống như một kiểu sợ hãi theo bản năng. ͏ ͏ ͏

Lúc Giang Tả bước vào không gian chi môn, hắn quay đầu lại nhìn hai Huyền Vũ kia. Đám Huyền Lâu lập tức hoảng sợ, dường như lúc người kia quay đầu lại, khí thế đột nhiên bạo phát. ͏ ͏ ͏

Bất chợt thấy hoảng hốt. ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, nói cho Nguyệt Tịch biết, dược hiệu miễn dịch Thiên Phạt đã hết, muốn miễn dịch Thiên Phạt khi đang từ Thất giai tiến lên Bát giai thì phải kiếm một gốc Thiên Thần Hoa. Không có Thiên Thần Hoa thì tìm một gốc cây cũng là thần dược để thay thế. ͏ ͏ ͏

Nói xong Giang Tả liền đi vào, căn bản không cho bọn họ thời gian đặt câu hỏi. ͏ ͏ ͏

Chờ cánh cửa không gian biến mất, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. ͏ ͏ ͏