Chương 1395: Vô Đề
Loại người như Kiếm Thập Tam đây cũng chỉ có thể nói chuyện bình thường, càng đừng nói đến người khác. ͏ ͏ ͏
Nhưng chỉ cần nấp đi chỗ khác thì vấn đề cũng lớn, chẳng qua một khi biết hắn tồn tại, cái loại cảm giác này vẫn hiện diện như cũ. ͏ ͏ ͏
Hoặc là nói, miễn đôi mắt còn nhìn thấy mọi vật, ảnh hưởng vẫn tiếp tục ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả nói với ông chủ bán đậu hũ: ͏ ͏ ͏
- Hay là anh móc mắt ra thử xem, nói không chừng sẽ không còn cảm giác đó. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ: "..." ͏ ͏ ͏
Chưa đến mức phải vậy chứ. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng hắn chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏
- Ăn cái gì? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Hải sản. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ ông chủ bán đậu hũ muốn cự tuyệt, nhưng khí thế đáng sợ kia lại làm hắn không dám cự tuyệt. ͏ ͏ ͏
Khó chịu quá. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, ông chủ bán đậu hũ liền đi vào trong bếp. ͏ ͏ ͏
Giang Tả còn tưởng rằng phải nhờ Kiếm Thập Tam ra mặt nữa chứ, xem ra không cần. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Kiếm Thập Tam nghiêm túc nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Lúc trước cảm ơn tiểu hữu. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Cũng có chút phiền phức. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Giang Tả ra tay là chuyện hiển nhiên, dù sao dì nhỏ cũng thật sự là trưởng bối. ͏ ͏ ͏
Hắn có thể cưới được Tô Kỳ, có thể nói phần lớn công lao là của dì nhỏ. Giang Tả ngoại trừ cảm thấy có hơi phiền toái ra thì cũng không làm sao cả. ͏ ͏ ͏
Chuyện hắn phải làm thì hắn không quan tâm đó là ai, cũng chẳng xa cầu bất cứ thứ gì. Thậm chí giúp đối phương, đối phương trực tiếp rút đao chém hắn, hắn cũng không thèm để ý. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, miễn là đối phương có thể chấp nhận đại giới phải trả khi rút đao là được. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam cũng chưa nói cái gì, có một số việc là không cần nói ra. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Độ kiếp lần sau vẫn cần có thần dược như cũ ư? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, nhưng vấn đề về thần dược không lớn, vấn đề thật sự chính là Thiên kiếp Bát giai của dì nhỏ sẽ phải tiến vào không gian Thiên kiếp, đúng không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam không do dự, nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Tôi sẽ có biện pháp đi vào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Thần dược mà thôi, người thường không tìm được không có nghĩa là hắn cũng không tìm được. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vì sao Thiên kiếp của dì nhỏ lại biến dị? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam thở dài, nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể là bởi vì hai hình thái của Thánh nữ, hơn nữa còn là Thánh nữ thoái vị. Nói đơn giản chút, là không được thiên địa tiếp nhận. Không thoái vị thì vì cấm địa nào đó nên có thể tồn tại, nhưng thoái vị thì chẳng khác nào nghịch lại thế giới, bởi vậy cần giáng xuống Thiên Phạt để diệt sát. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đã hơi hiểu, hình thái Thánh nữ quả thực là hai người, xác thật có chút dị thường. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kì hỏi: ͏ ͏ ͏
- Trước đó các anh không biết loại chuyện này sao? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết, nếu không phải cha mẹ Tiểu Huyền Vũ trở về, chúng tôi vẫn không biết như cũ. Đây là kết luận qua nhiều năm của bọn họ, nhưng cũng không biết có phải là trùng hợp hay không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả có chút kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Có vẻ bọn họ biết không ít chuyện, bọn họ vẫn luôn ở bên ngoài sao? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, kêu tiểu hữu đến đây, chủ yếu là để nói chuyện này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả tò mò, hắn cho rằng Kiếm Thập Tam tới tìm hắn chủ yếu là vì chuyện của dì nhỏ. Không nghĩ tới chuyện của cha mẹ tiểu Ô Quy còn quan trọng hơn. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng hắn cũng chưa nói gì, chỉ chờ Kiếm Thập Tam nói tiếp. ͏ ͏ ͏
Thông thường những chuyện Kiếm Thập Tam nói với hắn đều không phải chuyện bình thường. Đương nhiên, đối với Kiếm Thập Tam mà nói, thỉnh giáo Giang Tả phải làm thế nào để có thể theo đuổi được dì nhỏ mới là chuyện lớn nhất. ͏ ͏ ͏
- Thánh Địa vẫn luôn có thánh thú Huyền Vũ tồn tại, nhưng cứ cách một đoạn thời gian là sẽ thay đổi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nghĩ nghĩ, nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Ngoại trừ thánh thú thế hệ này có hơi yếu, những thánh thú Huyền Vũ thế hệ trước đều cực kỳ mạnh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể nhìn ra được, quả thật tiểu Ô Quy làm mất mặt thánh thú. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng ngẫm lại, Hồng Thự mới là sự sỉ nhục thật sự của thánh thú, đó đâu chỉ là mất mặt, uy nghiêm thánh thú hoàn toàn bị ném sạch. ͏ ͏ ͏
Lát sau Giang Tả lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cho nên, thay đổi triều đại là bởi vì thánh thú trước đó muốn ra ngoài? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, bọn họ cần ra ngoài, hoặc nói đúng hơn là bọn họ cần đi canh giữ một chỗ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Chỗ nào? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Cụ thể cũng không biết được, nhưng bọn họ gọi là biên giới của thế giới. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghĩ nghĩ, biên giới của thế giới? ͏ ͏ ͏
Có chỗ như thế này sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nhớ ra gì cả, bèn hỏi tiếp: ͏ ͏ ͏
- Có đặc điểm gì không? ͏ ͏ ͏
- Nghe bọn họ nói, không trung bên đó sẽ vỡ ra, hiện ra hắc quang, mà Huyền Vũ nhất tộc cần phải canh chừng nơi đó, tu bổ vết rách trước khi không trung vỡ ra. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói. ͏ ͏ ͏