Chương 1407: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1407: Vô Đề

Cự kiếm bay ở phía trước, nó căn bản là không sợ Cố Kiếm Sinh, hoặc có thể nói nó không sợ bất kì ai cả. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh truy đuổi ở phía sau, kêu lên: ͏ ͏ ͏

- Có gan ngươi đứng lại! ͏ ͏ ͏

Cự kiếm nói: ͏ ͏ ͏

- Là ngươi không đầu óc, hay là ta không đầu óc? Thôi được rồi, là ta không có đầu óc, nhưng cho dù là ba ba ta kêu ta đứng lại, ta cũng phải suy xét một chút, dù sao gần đây ba ba ta khá là bình dị gần gũi. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh đang tức giận, chỉ là lúc hắn nhìn ra phía sau cự kiếm, đột nhiên ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏

Sau đó cả người không tự chủ được mà cúi đầu. ͏ ͏ ͏

Trong mắt càng là khó có thể tin nổi. ͏ ͏ ͏

Thân thể đều có xu thế muốn thần phục. ͏ ͏ ͏

Thật đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Cự kiếm nói: ͏ ͏ ͏

- Sao đột nhiên dừng lại vậy? Gặp quỷ? ͏ ͏ ͏

- Là nhìn thấy ta. ͏ ͏ ͏

Lúc này thanh âm Giang Tả vang lên từ phía sau cự kiếm. ͏ ͏ ͏

Cự kiếm lập tức hoảng sợ, vốn dĩ nó định xoay người kêu ba ba. ͏ ͏ ͏

Nhưng trong nháy mắt lúc nó xoay người, hoặc có thể nói là trong nháy mắt lúc nó nhìn thấy Giang Tả, thân kiếm lập tức bị nứt tứ tung, giống như ngay sau đó sẽ vỡ nát. ͏ ͏ ͏

Tất cả những gì trước mắt đáng sợ đến cực hạn. ͏ ͏ ͏

Nếu có trái tim, cự kiếm cảm giác trái tim mình sợ đến mức phọt ra ngoài rồi. ͏ ͏ ͏

Gần, gần quá. ͏ ͏ ͏

Nó cảm nhận rất rõ ràng, ba ba đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Lần này còn kinh khủng hơn lần trước. ͏ ͏ ͏

Còn tưởng rằng ba ba bình dị gần gũi, giả, đều là giả. ͏ ͏ ͏

Ma ma đại nhân đâu? ͏ ͏ ͏

Ma ma đại nhân đâu. ͏ ͏ ͏

Cự kiếm lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Ba... ba ba, sao ngài lại tới đây? Nhất thời con không để ý thấy, ánh nắng chói chang quá. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi không thấy mình đang chắn ở trước mặt ta hay sao? ͏ ͏ ͏

Cự kiếm bị dọa phải trốn sang một bên: ͏ ͏ ͏

- Xin mời ba ba, ba ba khỏe chứ, ba ba có gì cứ phân phó! ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả đi đến trước mặt Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏

Mà Cố Kiếm Sinh căn bản không dám ngẩng đầu lên, Phá Hiểu thật là đáng sợ, đáng sợ hơn bất kể lúc nào hết. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh đứng đó chưa được bao lâu, An Khê đã ôm Tiểu Lê đến, lúc nhìn thấy Giang Tả, cô cũng phải cả kinh. ͏ ͏ ͏

Thậm chí cô còn bắt đầu sợ hãi, có thể nói Phá Hiểu bây giờ là đáng sợ nhất. ͏ ͏ ͏

Đáng sợ đến mức không dám có bất kì suy nghĩ phản kháng nào. ͏ ͏ ͏

Nếu lúc này muốn bọn họ chết, bọn họ cơ hồ hẳn phải chết. ͏ ͏ ͏

Thân thể có chút run rẩy. ͏ ͏ ͏

Thậm chí có chút tuyệt vọng, giống như trời chuẩn bị sập xuống. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏

- Các người đang làm gì? ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏

- Kiếm của cậu làm bị thương Tiểu Lê nhà tôi. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng Giang Tả đáng sợ, nhưng vẫn phải nói ra chuyện này. ͏ ͏ ͏

Hắn phải ra mặt cho Tiểu Lê, đương nhiên, hiện tại Phá Hiểu là hắn không dám chọc. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng thấy cự kiếm bị nứt tung ra, tâm tình hắn quả thật sung sướng. ͏ ͏ ͏

Lúc này Giang Tả nhìn Tiểu Lê trong lòng ngực An Khê, ừ, gần như trọc lóc rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng giờ nó đã triệt để ngất xỉu. ͏ ͏ ͏

Chủ yếu là do nhìn thấy Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Về tình cảm có thể tha thứ, các người cứ tiếp tục đi. Tôi chỉ là đi ngang qua. ͏ ͏ ͏

Đám Cố Kiếm Sinh sửng sốt, nhưng cũng không nói gì cả. ͏ ͏ ͏

Dĩ nhiên hắn biết Phá Hiểu đang mệnh lệnh cho mình, nhưng lúc này gây chuyện với Phá Hiểu... ͏ ͏ ͏

Ngại sống lâu quá sao? ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu chịu rời đi, đã rất khó có được. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng Giang Tả trước khi rời đi lại hỏi An Khê hai câu: ͏ ͏ ͏

- Ngươi biết Cổ Mộng quốc không? Bọn họ là ngoại lai sao? ͏ ͏ ͏

An Khê lập tức lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chưa bao giờ nghe nói qua. ͏ ͏ ͏

Cô dùng thanh âm bản thân, có chút nộn. ͏ ͏ ͏

Nó hoàn mỹ, thâm trầm, lạnh nhạt. ͏ ͏ ͏

An Khê không biết Giang Tả cũng không thèm để ý, chỉ muốn đi ngay. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng vẫn nhắc nhở Cố Kiếm Sinh: ͏ ͏ ͏

- Nhớ đáp ứng điều kiện của tôi. ͏ ͏ ͏

Lát sau Giang Tả cùng Kiếm Thập Tam cũng rời đi, Giang Tả lại không có ý định mang theo cự kiếm. ͏ ͏ ͏

Ồn muốn chết. ͏ ͏ ͏

Dĩ nhiên cự kiếm cảm thấy quá sức may mắn, ba ba không có ý dẫn nó theo, bằng không ngay cả ý định quyên sinh nó cũng có. ͏ ͏ ͏

Chờ Giang Tả vừa ly khai, An Khê, Cố Kiếm Sinh, cự kiếm, tất cả đều nhẹ nhàng thở ra. ͏ ͏ ͏

Cự kiếm: ͏ ͏ ͏

- Làm ta sợ muốn chết, ba ba đáng sợ quá. ͏ ͏ ͏

Cố Kiếm Sinh cũng không muốn để ý tới cự kiếm, hắn có cảm giác vừa thoát chết sau tại nạn, Phá Hiểu đột nhiên chạy tới, quả thực muốn mạng người ta. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng cái vị vừa nãy là đại tiền bối Kiếm Thập Tam đúng không? ͏ ͏ ͏

Giang thành đã xảy ra chuyện sao? ͏ ͏ ͏

Ngẫm lại cũng đúng, Giang thành vốn dĩ luôn có chuyện. ͏ ͏ ͏