Chương 1409: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1409: Vô Đề

Lão giả đầu bạc lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Khó mà nói được, nhưng quả thật không tìm ra tung tích, nhất định đối phương có lai lịch bất phàm. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏

- Như vậy đạo hữu cũng biết người có thể cứu Y Y? ͏ ͏ ͏

Lão giả đầu bạc thở dài: ͏ ͏ ͏

- Đối phương quá mức quỷ dị, tiền bối vẫn nên chuẩn bị thêm một chút. ͏ ͏ ͏

- Bản thân không có năng lực thì cứ nói thẳng ra, khen đối phương như vậy để làm gì? ͏ ͏ ͏

Đột nhiên một giọng nói nhẹ nhàng truyền đến. ͏ ͏ ͏

Bọn họ lập tức quay đầu lại, trong mắt lão giả đầu bạc cũng có một tia tức giận. ͏ ͏ ͏

Lần này vừa thấy liền khiến Mặc Ngôn bị dọa khiếp, sau đó lập tức trốn ra phía sau Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏

Má ơi, cái loại cảm giác đặc biệt khủng bố này. ͏ ͏ ͏

- Tôi... tôi mới vừa... vừa nói chuyện phiếm với bạn... ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn tránh ở phía sau Xích Huyết giải thích. ͏ ͏ ͏

Người vừa mới nói câu đó, hiển nhiên là Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Những người khác thực sự không nói nên lời, trái tim nhỏ bé đập rất nhanh. ͏ ͏ ͏

Nếu lão giả đầu bạc này ra tay với bọn họ, kia quả thực mọi người đều phải chết. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử là thảm nhất, hầu như toàn bộ ánh mắt đều tập trung về phía hắn. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, Mặc Ngôn vẫn là chết đi mới an toàn nổi. ͏ ͏ ͏

Lúc này lão, giả đầu bạc kia lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏

- Mộng yểm ma tu. ͏ ͏ ͏

Đám người Xích Huyết Đồng Tử lại không ngốc, rõ ràng người này không hề hữu hảo với bọn họ. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn chọc hắn thì cũng thôi đi, lại còn mang thân phận ma tu, nếu đối phương muốn làm khó dễ cũng đành chịu. ͏ ͏ ͏

Không chống lại nổi, đối phương cũng không phải tu sĩ Tứ giai hay Ngũ giai, nếu là Tứ giai hay Ngũ giai, nói thật đừng bàn cãi, bọn họ vốn không thèm để ở trong mắt. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu thật sự rất đau đầu, bây giờ hắn còn phải suy xét cách chạy trốn, còn phải mang theo nhiều người như vậy cùng chạy. ͏ ͏ ͏

Cũng không biết có thể chạy thoát hay không, tu vi đối phương tuyệt đối ở Thất giai trở lên, tỷ lệ chạy trốn thành công quá thấp. ͏ ͏ ͏

Lần sau tuyệt đối không xuất hiện chung với Mặc Ngôn, quá khảo nghiệm năng lực sinh tồn. ͏ ͏ ͏

Những người này bị Mặc Ngôn theo lâu như vậy, cư nhiên còn có thể sống sót, thực không dễ dàng mà. ͏ ͏ ͏

Lúc này Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏

- Liễu tiền bối, bọn họ là do cháu mời đến hỗ trợ, câu nói vừa rồi chẳng qua là một phương thức nói chuyện phiếm mà thôi, thỉnh tiền bối rộng lượng bỏ qua. ͏ ͏ ͏

Vẻ mặt lão giả đầu bạc vẫn lạnh nhạt như cũ. ͏ ͏ ͏

Có phải là nói chuyện phiếm hay không quan trọng sao? ͏ ͏ ͏

Quan trọng là, ai cho phép cô ta nói những lời này? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nhíu mày, người này rõ ràng không muốn bỏ qua cho Mặc Ngôn, cho dù bây giờ không làm khó dễ, sau này sẽ. ͏ ͏ ͏

Rơi vào đường cùng, Xích Huyết Đồng Tử chỉ có thể cung kính nói: ͏ ͏ ͏

- Vãn bối Xích Huyết Đồng Tử, gia sư là Thiên Dương Đạo Nhân, phía sau chính là tiểu sư muội, nếu quấy rầy tiền bối, thỉnh tiền bối thứ lỗi. ͏ ͏ ͏

Nghe được Xích Huyết Đồng Tử nói như thế, Liễu Hàn không khỏi nhíu mày, mà lão giả đầu bạc kia thì có chút tức giận. ͏ ͏ ͏

Nhưng tức giận thì tức giận, hắn không có biện pháp làm gì hai người này. ͏ ͏ ͏

Vì cái gì? ͏ ͏ ͏

Bởi vì Thiên Dương Đạo Nhân cực kỳ bênh vực người của. ͏ ͏ ͏

Nghe nói lúc hắn tuổi trẻ khí thịnh, vì để xả giận cho sư đệ của mình, trực tiếp đánh cho tông môn nào đó trở nên tàn phế. ͏ ͏ ͏

Khi đó Thiên Dương Đạo Nhân mới Nhập đạo Thất giai, nhưng tương truyền Bát giai bình thường đều không phải đối thủ của hắn. ͏ ͏ ͏

Càng đừng nói hiện tại hắn là Bát giai Nhập đạo. ͏ ͏ ͏

Chọc đến hắn không phải là tự tìm phiền toái cho mình hay sao. ͏ ͏ ͏

Lão giả đầu bạc chẳng qua mới là Thất giai Nhập đạo, Thiên Dương Đạo Nhân giết hắn dễ như trở bàn tay. ͏ ͏ ͏

Thế hệ trước đều biết, Ngũ Quang Thập Sắc Tông không dễ trêu vào. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu là danh sư, như vậy hai vị có thể cứu con gái của tôi? ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn chỉ để ý con gái của hắn có thể cứu được hay không, còn việc lão giả đầu bạc có phải đã chịu vũ nhục hay không, hắn không quan tâm chút nào. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, bọn họ chỉ là tới nghiệm chứng một ít việc, người có thể cứu Liễu tỷ còn đang trên đường đến, lát nữa sẽ tới. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nhíu mày, cái giá còn không nhỏ. ͏ ͏ ͏

Lão giả đầu bạc nói: ͏ ͏ ͏

- Là đại tiền bối dạng nào tới vậy? Đừng là một đám nhóc con lưng dựa sư môn, không có bản lĩnh thật sự thì chớ nên xằng bậy. Hại mình hại người lại không hay. ͏ ͏ ͏

Lão giả đầu bạc chính là không vui, nếu không phải sợ Thiên Dương Đạo Nhân, hắn làm gì đến nỗi này? ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, động thủ là không có khả năng động thủ. ͏ ͏ ͏

Mấy đứa nhóc mà thôi, không cần thiết vì chút việc nhỏ đó mà đắc tội với Thiên Dương Đạo Nhân. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng lúc bọn họ nói hắn cũng muốn trào phúng mấy câu. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn chưa nói cái gì, tuy rằng lão giả đầu bạc này nói không dễ nghe, nhưng cũng có đạo lý nhất định, con gái mình không phải để cho người khác dùng làm thực nghiệm. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo đứng bên chỉ âm thầm nhìn, chưa hề nói gì. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân mà thôi, Thiên Linh Cửu Phong của hắn lại không phải đắc tội không nổi. ͏ ͏ ͏

Chỉ là những người này chưa đắc tội hắn thôi. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu nói với Liễu Hàn: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, chúng tôi chỉ nhìn xem, cũng sẽ không gây ra bất luận thương tổn nào tới Y Y tiên tử. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn cũng nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng, chúng tôi chính là dò đường thôi, đến lúc đó Phá Hiểu đại lão tới là có thể giải quyết vấn đề. Người khác giải quyết không được, nhưng chỉ cần có Phá Hiểu đại lão thì thứ gì cũng có thể giải quyết. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử: "..." ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: "..." ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương: "..." ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách: "..." ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu: "..." ͏ ͏ ͏

Bọn họ thật sự thực rất đắc dĩ, Mặc Ngôn đây là lập tức đắc tội toàn bộ tiền bối ở chỗ này rồi. ͏ ͏ ͏

Không phải ý nói bọn họ vô năng sao? ͏ ͏ ͏