Chương 1423: Vô Đề
Chuyện này khiến Sơ Thanh sợ hãi, hắn lập tức đỡ lấy chị gái, sau đó cõng chị gái chạy ra khỏi nơi đó. ͏ ͏ ͏
- Mẹ! Mẹ mau tới đây! Chị đã xảy ra chuyện. ͏ ͏ ͏
Mẹ Sơ Thanh vẫn luôn ở nhà, vốn dĩ bà đã đi hỗ trợ bố trí trận pháp, nhưng Sơ Thanh đột nhiên nói với bọn họ, Y Y tỷ đã xảy ra chuyện, cho nên bọn họ liền cảnh giác để một người trở về. ͏ ͏ ͏
Mẹ Sơ Thanh lập tức đến bên cạnh Sơ Thanh ôm lấy Sơ Tình, hỏi ngay: ͏ ͏ ͏
- Sao chị con lại té xỉu? ͏ ͏ ͏
Bà kiểm tra rồi, không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh lập tức nói qua một lần. ͏ ͏ ͏
Mẹ Sơ Thanh nhìn thấy trận thạch nứt ra, sau đó đem trận trạch của chính mình đặt lên trên người Sơ Tình, nhưng hình như đã quá muộn. ͏ ͏ ͏
Sơ Thanh nói: ͏ ͏ ͏
- Con đi tìm Phá Hiểu tiền bối, đúng rồi, không có điện thoại, con tìm Tiêu tỷ tỷ. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Giang Tả nhận được tin tức. ͏ ͏ ͏
Hắn tương đối kinh ngạc, Mộng nhân đã bắt đầu tiến công? ͏ ͏ ͏
Nhưng chọn ai không chọn, lại chọn một kẻ có vấn đề về tinh thần? ͏ ͏ ͏
Còn là một kẻ vì rèn mà có vấn đề về tinh thần nữa chứ. ͏ ͏ ͏
Mộng nhân đột nhiên tập kích Sơ Tình, cũng không biết có mục đích gì không. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ Giang Tả cho rằng Mộng nhân khá thông minh, nhưng kể từ một chuyến đến nhà Liễu Y Y kia, hắn phát hiện, có khi hắn suy nghĩ nhiều rồi. ͏ ͏ ͏
Mộng nhân đại khái là không có thông minh như hắn tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Hoặc có thể nói, bọn họ cuồng vọng. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại cũng phải, không cuồng vọng làm sao dám đến chỗ của hắn? ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đại lão? ͏ ͏ ͏
Không nghe thấy Giang Tả nói chuyện, Tiêu Tiêu Tiểu Mặc không khỏi thử kêu một tiếng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lấy lại tinh thần, nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu là Sơ Tình thì vấn đề không lớn, qua một thời gian cô ấy sẽ tỉnh lại, chỉ cần thiết lập một trận pháp chung quanh cô ấy là được rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không định qua đó, cũng không cần thiết phải qua. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Tiểu Mặc ứng tiếng, sau đó tắt điện thoại rồi thông tri cho mẹ của Sơ Thanh. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu nói cái gì thì chính là cái đó, hỏi nhiều cũng không có ý nghĩa. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, hắn cũng không cần phải lừa ai. ͏ ͏ ͏
Đó chính là việc mà cả nhóm đều công nhận ͏ ͏ ͏
Cảnh giới của đại lão, bọn họ không thể nào lý giải, cũng không tưởng tượng nổi. ͏ ͏ ͏
Tóm lại nghe lời là được rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đang ngồi trên sô pha, hắn vẽ một cái phù văn ở trên mặt bàn, Mộng Chi Hoa đang mọc trong phòng liền tan thành mây khói. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả không thèm để ý những chuyện khác nữa. ͏ ͏ ͏
Còn về chuyện của Sơ Tình, với bệnh tình của cô thì hoàn toàn không có vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Mọi người đều là bệnh nhân như nhau, Giang Tả rất hiểu điều đó. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Giang Tả lấy ra một quyển sách chứa những văn tự quái dị ra rồi bắt đầu đọc nó. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam vẫn đứng ở đó, hắn đang tự rèn luyện bản thân. ͏ ͏ ͏
Cơ hội như thế này rất hiếm có, hắn cần phải khắc phục hết tất cả trong khoảng thời gian này, khiến bản thân có thể rút kiếm trong tay ra. ͏ ͏ ͏
Không cầu công kích, nhưng cầu rút kiếm. ͏ ͏ ͏
Nhưng quá sức khó khăn ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Mà phía bên Sơ Tình, cô đã được đặt nằm xuống, chung quanh cô đã bố trí xong trận pháp. ͏ ͏ ͏
Mẹ Sơ Thanh vẫn hơi lo lắng, bà hỏi Tiêu Tiêu Tiểu Mặc: ͏ ͏ ͏
- Tiêu Tiểu Mặc, Sơ Tình thật sự không sao ư? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Tiểu Mặc nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đại lão đã nói như vậy, hẳn vấn đề không lớn lắm. Cứ chờ một chút, nếu thật sự không được con lại gọi điện thoại hỏi một chút. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này Xích Huyết Đồng Tử cũng đã đến đây, đi theo hắn còn có hai người Lục Nguyệt Tuyết và Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Trên thực thế, người chủ yếu vẫn là Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn chuyên về Mộng yểm, cô có thể vào trong mộng của người khác, cho nên được gọi tới đây để vào trong mộng của Sơ Tình xem thử. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn có chút rối rắm nhìn Sơ Tình nói: ͏ ͏ ͏
- Trong đầu cô ta có rất nhiều hố, lần trước làm tôi ngã thê thảm. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Đừng nhiều lời, mau vào xem. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn chỉ có thể cố gắng bước vào trong mộng của Sơ Tình. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà chưa vào được bao lâu, Mặc Ngôn đã ra ngoài. ͏ ͏ ͏
- Đừng đuổi theo, người một nhà, người một nhà. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn vừa ra tới ngoài đã kêu to. ͏ ͏ ͏
Sau đó Mặc Ngôn liền chạy đến bên cạnh Lục Nguyệt Tuyết, vẻ mặt khó chịu. ͏ ͏ ͏
Cô thật sự sâu sắc hiểu được, bệnh tâm thần là không có cách nào chữa khỏi. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng những người khác lại là mặt mày ngơ ngác. ͏ ͏ ͏
Mẹ Sơ Thanh hỏi Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Tiểu ma tu, bên trong phát sinh chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Cũng không có gì, đầu óc Sơ Tình có quá nhiều hố, Mộng nhân kia đang bị Sơ Tình nhốt vào trong đó tiến hành khảo vấn. Nếu không phải cháu nhanh chân trốn mau, đại khái cũng bị cô ấy nhốt lại rồi ͏ ͏ ͏
Dưới tình huống bình thường, bọn họ không thể tiến vào trong Mộng cảnh của chính mình, nhưng người khác lại có thể thấy được rất nhiều thứ ở bên trong. ͏ ͏ ͏
Lần trước Mặc Ngôn đi vào, bị té ngã mấy lần, nhưng may mà ý thức của Sơ Tình không ở đó, nhiều lắm thì chỉ có một ít ý thức mơ hồ, cho nên cô không gặp bất kì nguy hiểm nào. ͏ ͏ ͏
Lần này không giống thế, Sơ Tình ở ngay đó, điên cuồng đuổi theo cô, cô còn nhìn thấy bộ dạng thê thảm của Mộng nhân kia nữa. ͏ ͏ ͏
Ma tu Mặc Ngôn cô sẽ chịu trận vậy ư? ͏ ͏ ͏
Cho nên cô dồn toàn bộ sức lực từ hồi bú sữa mẹ tới giờ, dốc sức chạy ra được. ͏ ͏ ͏
Mọi người càng ngơ ngác, Sơ Tình đang khảo vấn Mộng nhân? ͏ ͏ ͏
Ghê gớm vậy sao? ͏ ͏ ͏