Chương 1426: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1426: Vô Đề

Nàng không biết mình nên nói gì, nàng vẫn trẻ trung như trước, thậm chí càng xinh đẹp hơn. ͏ ͏ ͏

- Cuối cùng rồi nàng cũng sẽ quên ta đúng không? Ta không như thế, đến chết cũng sẽ không quên nàng. ͏ ͏ ͏

Ta cảm giác bản thân có chút buồn cười. ͏ ͏ ͏

Lệ Nhã liều mạng lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Sẽ không, ta đến chết cũng sẽ không quên chàng, viễn viễn ghi nhớ chàng. ͏ ͏ ͏

Ta nhìn Lệ Nhã, cười nói: ͏ ͏ ͏

- Không cần miễn cưỡng chính mình. ͏ ͏ ͏

Lệ Nhã bắt lấy tay của ta, đột nhiên nhếch miệng, không biết có phải nàng muốn cười hay không, nhưng nước mắt lại thật sự rơi xuống: ͏ ͏ ͏

- Sẽ không, ta không thể quên được. ͏ ͏ ͏

Không biết vì cái gì, ta đột nhiên hỏi một câu mà bản thân vốn không định hỏi: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì ta là người nàng yêu ư? ͏ ͏ ͏

Lệ Nhã trả lời làm ta có chút sững sờ. ͏ ͏ ͏

Nàng lau nước mắt nói với ta: ͏ ͏ ͏

- Không phải vì chàng là người ta yêu nên không thể quên đi, mà vì ta không thể quên chàng nên chàng mới là người ta yêu. ͏ ͏ ͏

Ta sẽ không quên chàng, vĩnh viễn không quên chàng, ta sẽ không đi bước nữa, ta cự tuyệt, nhất định ta có thể cự tuyệt được. ͏ ͏ ͏

Cho dù trở thành nữ thần, ta cũng vẫn nhớ chàng. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng ta đã chết, mang theo tiếc nuối mà chết. ͏ ͏ ͏

Ta không biết cuối cùng Lệ Nhã có làm được không. ͏ ͏ ͏

Ta vốn tưởng rằng tất cả những chuyện này đều đã kết thúc, thế nhưng sau này ta mới biết được, ông trời chỉ vừa bắt đầu trò đùa ác ý của mình mà thôi. ͏ ͏ ͏

Khi ta cảm thấy tất cả đều đã kết thúc, khi ta vẫn luôn cho rằng mình sẽ nhớ rõ mọi thứ. ͏ ͏ ͏

Ta phát hiện, ta sai rồi. ͏ ͏ ͏

Ta đã quên, ta quên mất Lệ Nhã, thậm chí ta còn quên chính mình là ai. ͏ ͏ ͏

Càng làm cho ta tuyệt vọng chính là, tất cả mọi thứ chỉ mới bắt đầu, nhưng sau này ta đã hoàn toàn quên, hoàn toàn quên lãng. ͏ ͏ ͏

Nếu ta còn nhớ rõ, nếu còn có thể nhớ rõ hết thảy, có lẽ kết quả sẽ không giống thế này. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng chỉ là nếu. ͏ ͏ ͏

Đây là chuyện mà ta hối hận nhất đời. ͏ ͏ ͏

Đọc đến đoạn này, Giang Tả không khỏi nhíu mày, sau đó hắn lật đến cuối sách, đọc đoạn cuối cùng. ͏ ͏ ͏

Khi ta hoàn toàn thức tỉnh, ta phát hiện, hết thảy đều là ta sai. ͏ ͏ ͏

Tất cả nguyên nhân đều nằm ở ta, nhưng ta lại không có khả năng kết thúc nó. ͏ ͏ ͏

Nếu Lệ Nhã còn sống, ta nguyện ý từ bỏ hết thảy. ͏ ͏ ͏

Chính là nàng đã chết. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhíu mày, cứ cảm thấy sau này sẽ còn phát sinh chuyện gì đó. ͏ ͏ ͏

Cho nên quyển sách này chỉ là nửa phần trước? ͏ ͏ ͏

Vậy nửa phần sau ở đâu? ͏ ͏ ͏

Thôi được, tuy điều này chẳng có ích gì với Giang Tả, nhưng may mà hắn đã có được chút thông tin. ͏ ͏ ͏

Không nói đến chuyện khác, bây giờ Giang Tả đang rất để ý đến một chuyện. ͏ ͏ ͏

Thiên Quyến không thể sinh con. ͏ ͏ ͏

Thiệt hay giả? ͏ ͏ ͏

Chuyện này có hơi khó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm thấy, hắn nên nhanh chóng giải quyết vấn đề Thiên Quyến này, bằng không chờ Tô Kỳ tiến tu rồi, hai năm sau lại chưa sinh được con, cô còn không gấp gáp đến khóc sao. ͏ ͏ ͏

Đến lúc đó, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Nếu nói là do hắn không nỗ lực, như vậy Giang Tả cảm thấy bản thân cách cái chết không xa lắm. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả gấp sách lại, hắn nghĩ mình cần phải đi U Minh Hà sớm một chút. ͏ ͏ ͏

Nhưng chỉ có Tô Kỳ mới triệu hoán được Tiên Minh Thuyền, việc này liền trở nên khó khăn. ͏ ͏ ͏

Nếu thật sự không được thì chỉ có thể chờ hắn đến khi đạt được Thất giai, sau khi hắn đạt được Thất giai, muốn đi đâu mà không được? ͏ ͏ ͏

Nghĩ đến đây, Giang Tả liền đứng dậy. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhìn thấy Giang Tả đứng dậy, không khỏi hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu hữu muốn làm gì? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Thăng cấp, tôi cảm thấy tôi còn có thể thăng một hai cấp, trên người anh có mang theo linh dược không? ͏ ͏ ͏

Sau đó Kiếm Thập Tam lấy ra không ít linh dược, xem xét một hồi, Giang Tả liền cầm linh dược thích hợp với hắn nhất. ͏ ͏ ͏

Đủ để hắn thăng hai cấp. ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả liền đi xử lý linh dược, chỉ là lúc đi ngang qua Kiếm Thập Tam, Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Anh có thể hái một chút lá cây của Bồng Lai Tiên, tuy nó vô dụng với anh, nhưng vẫn sẽ có cơ hội dùng tới. ͏ ͏ ͏

Quả thật có rất nhiều người cần dùng tới Bồng Lai Tiên, chỉ là tu vi của Kiếm Thập Tam quá cao nên nó trở thành vô dụng. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng nếu là quả của Bồng Lai Tiên thì khác, dưới đại đạo cũng có chút tác dụng. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, mặc kệ là thứ gì, đối với Giang Tả đều vô dụng. ͏ ͏ ͏

Pháp thuật, đạo thuật, ngộ đạo, không có bất luận tác dụng gì cho Giang Tả, cùng lắm là có thể tăng lên tu vi, còn những chuyện khác, Giang Tả cũng không thiếu. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần đủ cấp bậc, Giang Tả sẽ mạnh nhất ở mọi mặt. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa là càng ngày càng cường, vượt cấp càng khoa trương. ͏ ͏ ͏

Đối với những lời Giang Tả nói, dĩ nhiên Kiếm Thập Tam không cự tuyệt. ͏ ͏ ͏

Hắn hái xuống không ít lá cây. ͏ ͏ ͏

Nói giỡn, thứ này khả ngộ bất khả cầu, không chừng ngày nào đó sẽ hữu dụng. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ban đêm, Giang Tả cùng Kiếm Thập Tam lại ra ngoài một lần nữa ͏ ͏ ͏

Giang Tả muốn thăng cấp, vậy không thể ngồi mãi trong nhà, bằng không nhà sẽ bị hủy. ͏ ͏ ͏

Đến lúc đó Tô Kỳ hỏi tới, quả thật chính là muốn mạng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi đến một nơi trong sơn cốc, Giang Tả đã đến đây một lần rồi. ͏ ͏ ͏

Rất thích hợp cho việc thăng cấp, thế nhưng hẳn là không nên phát sinh chuyện tương tự một lần nữa. ͏ ͏ ͏