Chương 1428: Vô Đề
Hừng đông ngày hôm sau, Giang Tả thành công tiến vào 4.4. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Hỏa Nguyên tố thủ lĩnh mang theo thuộc hạ lui xuống, dưới loại tình huống này mà Hỏa Nguyên tố thủ lĩnh còn có thể trốn, Giang Tả cực kì bội phục nó. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, hắn cũng không quan tâm cho lắm. ͏ ͏ ͏
Lúc Hỏa Nguyên tố thủ lĩnh dẫn người đi, còn kiêu ngạo kêu lên: Dị đoan, lần này tạm buông tha ngươi, lần gặp mặt tiếp theo chính là lúc ta hủy diệt ngươi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ liếc mắt một cái rồi làm lơ, líu ra líu ríu, ai biết chúng nó nói cái gì. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Giang Tả không hiểu ngôn ngữ Nguyên tố, ma pháp sư đứng đắn vẫn là biết một chút. ͏ ͏ ͏
Nhưng Giang Tả không phải ma pháp sư đứng đắn, hắn hoàn toàn không biết, hơn nữa hắn cũng không cần hiểu được Nguyên tố. ͏ ͏ ͏
Không nghe lời thì cứ trực tiếp đánh là xong, còn cần hiểu sao? ͏ ͏ ͏
Lãng phí thời gian không đáng. ͏ ͏ ͏
Đại quân Hỏa Nguyên tố lui đi, chung quanh Giang Tả cũng khôi phục bình thường, mà Nguyên tố tiểu đệ của hắn lại rất nhiều, có thể nói đây là lần nhiều nhất. ͏ ͏ ͏
Hiện tại tính toán đâu ra đấy, cấp bậc ma pháp của hắn cũng đã gần đạt Ngũ giai. ͏ ͏ ͏
Lại đánh một lần, hẳn sẽ đạt Ngũ giai. ͏ ͏ ͏
Không có biện pháp, trận chiến nghiêng về một phía. ͏ ͏ ͏
Còn về quang Nguyên tố thì cũng có rất nhiều, nhưng cơ bản là không dùng được vào việc gì, nhiều lắm là chiếu sáng thôi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả mở mắt ra, nhưng Tiên Thiên tam khí còn đang vận chuyển, nhưng mà Chiến Linh Bia cũng đang vận chuyển, tuy rằng nó không thể hấp thu linh khí của trận pháp phụ trợ, nhưng lại có thể hấp thu linh khí bốn phía, cũng gọi là có chút cống hiến. ͏ ͏ ͏
Giang Tả thăng cấp tự nhiên không ngừng, hắn cảm thấy bản thân còn có thể thăng thêm một cấp. ͏ ͏ ͏
Lúc này Kiếm Thập Tam đứng ở trước mặt Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu là người bình thường, thể nào cũng phải củng cố lại tu vi, nhưng tiểu hữu quả thật khó lường, cư nhiên có cảm giác tự nhiên thông thuận. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Giang Tả là hấp thu như thế, đối với hắn, củng cố gì đó là không tồn tại. ͏ ͏ ͏
Liền giống như xây nhà, người khác làm xong một tầng thì phải đợi xi măng khô, nhưng Giang Tả không cần, hắn có thể không ngừng hướng lên trên, thậm chí không có dây cáp cũng không sao, chỉ cần đủ đồ. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, vẫn cần có thời gian, hơn nữa cũng phải đi từng bước một. ͏ ͏ ͏
Tỷ như độ kiếp, không độ là không được. ͏ ͏ ͏
Nếu hắn chạy đi củng cố tu vi, đó chính là rảnh rỗi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Vẫn còn thời gian, tôi còn có thể thăng thêm một cấp. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu, sau đó lui đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Hắn thấy, Giang Tả thăng cấp có hơi ầm ĩ. ͏ ͏ ͏
Nếu đây không phải sơn cốc mà là rừng rậm, khó mà nói có bị thiêu cháy hay không. ͏ ͏ ͏
Vừa có gió vừa có lửa, tuy rằng còn có mưa, nhưng cụ thể thế nào thì lại không biết ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả lại bắt đầu chuyên tâm hấp thu linh khí. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Thánh Địa, Thánh nữ trì. ͏ ͏ ͏
Đám Tô Kỳ vẫn còn đang dẫn đường cho đồ vật ở phía dưới hồ. ͏ ͏ ͏
Các cô vẫn như cũ, ngồi rất gần nhau, cũng không có bất kì ý định xuống nước nào. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ đột nhiên mở mắt ra nói: ͏ ͏ ͏
- Em muốn liên hệ với Tả ca, em cảm giác anh ấy đang lén làm gì đó sau lưng em. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Lén em cứu vớt thế giới chứ đâu, em đừng quấy rầy hắn. Em an tâm giải quyết chuyện nơi này đi, cũng không biết phải tốn bao lâu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em lo lắng anh ấy gặp nguy hiểm, anh ấy không khi nào khiến người ta bớt lo, từ nhỏ đến lớn đều như vậy. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải sư tỷ lo lắng Giang đại ca lại đi xem nhật ký hay không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sửng sốt: ͏ ͏ ͏
- Không có, chị có cảm thấy gì đâu, chị chính là anh ấy, đặc biệt là con người của chị. ͏ ͏ ͏
Tiểu Tiểu hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vậy sao sư tỷ không cho Giang đại ca xem? ͏ ͏ ͏
Các cô đều theo Thanh Liên gọi Giang Tả là Giang đại ca, không thì cũng không biết nên gọi hắn là gì. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngẫm nghĩ một hồi, sau đó nói với Tiểu Tiểu: ͏ ͏ ͏
- Nếu Tiểu Tiểu đem chuyện hồi nhỏ mình đái dầm viết vào vở, có muốn để người ta xem hay không? ͏ ͏ ͏
Tiểu Tiểu lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Đương nhiên sẽ không. ͏ ͏ ͏
Sau đó hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ lớn như vậy còn đái dầm? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gõ Tiểu Tiểu đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Không có, ví dụ thôi, nhưng chính là ý tứ này. Tuy rằng đọc thì cũng không sao, nhưng rất mất mặt. Vì vậy mới không muốn để anh ấy xem. ͏ ͏ ͏
Tuyết Ngọc nói: ͏ ͏ ͏
- Thế nhưng càng như vậy lại càng tò mò, cho nên Giang đại ca vẫn luôn tìm cơ hội xem? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, có cơ hội liền đọc lén, bị chị bắt quả tang ba lần rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Vẫn đừng nên nói nữa, tiểu oán phụ lại trở nên choáng váng bây giờ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ u oán nhìn Tĩnh Nguyệt, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, chị bảo sư phụ xác định một chút, nhìn thử xem tiểu Giang đang làm gì, sau đó gửi ảnh chụp lại đây là được mà. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt thở dài, cô biết chỉ cần Tô Kỳ không an tâm, sau này liền không thể tĩnh tâm được nữa. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Tĩnh Nguyệt nhận được tin tức. ͏ ͏ ͏
Cô nói lại với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Ồ, tiểu Giang không có ở Thánh Địa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngây ra, nói: ͏ ͏ ͏
- Không ở Thánh Địa? Đã xảy ra chuyện? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ nói bị sư bá mang ra ngoài, không biết đi làm gì. ͏ ͏ ͏
Nghe được bị Kiếm Thập Tam mang ra ngoài, Tô Kỳ liền không lo lắng nữa, nhưng sau đó lại hỏi tiếp: ͏ ͏ ͏
- Sư bá sẽ không mang Tả ca đi làm mẫu chứ? Ví dụ như làm thế nào để trò chuyện với sư phụ? Nhưng nói thì không đủ, chỉ có thể thực tiễn, nên sau đó anh ấy đi nói chuyện với tiên tử khác cho sư bá xem? ͏ ͏ ͏
Không được, em phải ra ngoài bắt họ Giang kia về, đánh gãy chân anh ấy trước rồi tính tiếp! ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: "..." ͏ ͏ ͏