Chương 1436: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1436: Vô Đề

Lúc này ba ba Sơ Thanh hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Sức mạnh của tôi vẫn còn chứ? Cảm thấy không giống với lúc trước. ͏ ͏ ͏

Đâu chỉ không giống, bọn họ phát hiện khí thế của Phá Hiểu không còn. ͏ ͏ ͏

Thật vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng hiện tại Phá Hiểu vẫn mang theo Mê Vụ, không biết Mê Vụ vào đây bằng cách nào. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhìn bốn phía tối đen như mực, hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Nơi này là Mộng cảnh của ai? ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương nhìn bốn phía, nói: ͏ ͏ ͏

- Là của Liễu tỷ. ͏ ͏ ͏

Bấy giờ bọn họ mới phát hiện, cách đó không xa có một vầng sáng, bên trong vầng sáng chính là Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn không nói hai lời đi thẳng về phía Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mang Chung Dịch Dương cùng vào, chủ yếu là để tiếp cận được vị trí Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏

Bằng không rất khó tìm được Liễu Y Y , Liễu Y Y không hề cảnh giác Chung Dịch Dương, cho nên bọn họ mới tiếp cận được. ͏ ͏ ͏

Đối mặt với vấn đề của Kiếm Thập Tam, Giang Tả không khỏi hỏi: ͏ ͏ ͏

- Các người hy vọng nơi này là đâu? ͏ ͏ ͏

Đối mặt với vấn đề của Giang Tả, Kiếm Thập Tam có chút khó hiểu. ͏ ͏ ͏

Những người khác cũng không hiểu. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân ngẫm nghĩ, nói: ͏ ͏ ͏

- Ý của Phá Hiểu đạo hữu là, nơi này là Mộng cảnh, có thể tùy tâm sở dục? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏

- Phải, mà cũng không phải. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không hỏi bọn hắn nữa mà trực tiếp bước ra một bước, nói: ͏ ͏ ͏

- Nơi này là Mộng cảnh do hầu hết người tu luyện trong giới tu luyện kết nối với nhau dung hợp mà thành. ͏ ͏ ͏

Muốn tùy tâm sở dụng ở nơi này, đối với các người mà nói căn bản không có khả năng. ͏ ͏ ͏

Còn đối với tôi mà nói, phải khó khăn lắm nó mới thừa nhận nổi chút lực lượng của tôi. ͏ ͏ ͏

Những người khác có chút kinh ngạc, sau đó bọn họ nhìn thấy, khi Phá Hiểu bước ra một bước đầu tiên, Mộng cảnh tối đen bắt đầu biến hóa. ͏ ͏ ͏

Nói cách khác, kể từ khi dưới chân Phá Hiểu xảy ra biến hóa, một cục đá màu đen xuất hiện dưới chân Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, nó khuếch tán ngay lập tức, một con đường bằng đá màu đen thật lớn xuất hiện trong nháy mắt. Con đường bằng đá này là một chỉnh thể thống nhất, nó không ngừng kéo dài về phía trước, cho đến khi bọn họ thấy được một cánh cổng lớn thì cảnh vật mới bắt đầu mở rộng ra xung quanh. ͏ ͏ ͏

Con đường bằng đá kéo dài hồi lâu, bắt đầu xuất hiện vách đá. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo, vô số ngọn núi hiện ra bên ngoài vách đá, vô biên vô tận. ͏ ͏ ͏

Mà con đường bằng đá như sừng sững giữa núi non vô tận. ͏ ͏ ͏

Bọn họ ở bên này, Cổ Mộng đại môn ở bên kia. ͏ ͏ ͏

Biến hóa này nằm ngoài sức tưởng tượng của mọi người. ͏ ͏ ͏

Nếu nói ở đây tất cả đều là giả, thì cảm giác quá sức chân thật khiến bọn họ không tìm thấy nửa điểm hư ảo. ͏ ͏ ͏

Đây chính là Mộng cảnh? ͏ ͏ ͏

Là Mộng cảnh không phải người bình thường có thể tiến vào? ͏ ͏ ͏

Giang Tả đứng ở đằng trước, hắn nhìn vào Cổ Mộng đại môn. Hiện tại Cổ Mộng đại môn đã mở ra một nửa, còn vì sao không thấy Mộng nhân trào ra, ai mà biết được. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tứ Nguyệt Thiên ở phía sau nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi cảm thấy bất kì ai trong các người đều có thể đánh lại mấy người như tôi, tôi vào đây làm gì? ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân nhìn Tứ Nguyệt Thiên, nói: ͏ ͏ ͏

- Không trông cậy bà đánh nhau, cứ đứng một bên cổ vũ là được rồi. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên: ͏ ͏ ͏

"... " ͏ ͏ ͏

- Trong suy nghĩ của ông, tôi chỉ có chút tác dụng đó thôi sao? ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân có hơi kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Bà còn tác dụng khác? ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên: ͏ ͏ ͏

"... " ͏ ͏ ͏

- Chuẩn bị nhặt xác cho mấy tên đồ đệ của ông đi. ͏ ͏ ͏

Lúc này Thần Long lặng lẽ nói với bọn họ: ͏ ͏ ͏

- Không biết vì sao khi khí thế của hắn biết mất, tôi lại đột nhiên cảm giác thế giới đều được giải phóng. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân cùng Tứ Nguyệt Thiên cũng gật đầu. ͏ ͏ ͏

Đừng nói bọn họ, những người khác đều cảm thấy như vậy. ͏ ͏ ͏

Chỉ có mình Kiếm Thập Tam là có hơi tiếc nuối. ͏ ͏ ͏

Hắn còn cần thử rút kiếm, đáng tiếc cuối cùng vẫn không rút ra được. ͏ ͏ ͏

Lúc này Liễu Y Y cũng đã được đón về. ͏ ͏ ͏

Mọi người đều nhìn chằm chằm Cổ Mộng đại môn, không ai để ý tới núi non hùng vĩ vô biên. ͏ ͏ ͏

Trên dãy núi vang lên vô số âm thanh, mặc dù không hoàn toàn bước vào trong Mộng cảnh, nhưng bọn họ vẫn có thể nhìn ra bên trong có thứ gì. ͏ ͏ ͏

Thậm chí bọn họ đều cảm giác có một tấm màn chắn ở đây. ͏ ͏ ͏

- Ê ê, có người không? Chỗ tôi là Tiên Sơn đây. ͏ ͏ ͏

Thanh âm không biết từ đâu đột nhiên vang lên. ͏ ͏ ͏

Nhưng rất nhanh liền có người hưởng ứng lại. ͏ ͏ ͏

- Ê ê, có người, chỗ tôi là Tiên giới. ͏ ͏ ͏

- Ê ê, có người, chỗ tôi là Thần giới. ͏ ͏ ͏

- Có phải các người bị tâm thần không thế? Nhớ kĩ tên tôi, tôi là ma tu Mặc Ngôn, là ngôi sao sáng chói của giới tu luyện trong tương lai! ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

- Ma tu bây giờ đều ngu xuẩn vậy sao? Đúng rồi, theo như tôi được biết, muốn tiến vào đây mà không có chút tu vi là không xong, tôi là Thất giai Nhập đạo. ͏ ͏ ͏

- Bát giai Nhập đạo. ͏ ͏ ͏

- Bát giai Vấn đạo. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏