Chương 1438: Vô Đề
Hắc Bào ma tu tự nhận công phu chạy trốn của bản thân là số một, nhưng hắn cũng không dám liều mạng như Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Dù sao cô ta có biết sợ là cái gì không? ͏ ͏ ͏
Vừa bị Mặc Ngôn nói như vậy, những người khác liền trầm mặc. ͏ ͏ ͏
Sau đó có người lên tiếng: ͏ ͏ ͏
- Mặc Ngôn đạo hữu có cao kiến gì chăng? ͏ ͏ ͏
Những người đó đều không muốn tìm hiểu lai lịch của ma tu Mặc Ngôn, bọn họ chỉ muốn biết dù sao cô ta muốn nói cái gì. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn đặc biệt tự hào, một đám đại lão gọi cô là đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Cũng may không gọi là tiên tử, bằng không đã làm giới ma tu mất mặt rồi. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể mới nãy các người không nghe rõ tôi nói cái gì. Lúc nãy, tôi chính là nói tôi cùng cấp bậc với vị đại lão ở trong kia. ͏ ͏ ͏
- Có ý tứ gì? ͏ ͏ ͏
Là thanh âm của một vị tiên tử. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi xưng đệ nhị ai dám xưng đệ nhất. ͏ ͏ ͏
Mọi người nhíu mày, đánh đố thế? tu luyện đã không dễ dàng, còn không thể nói trắng ra sao? ͏ ͏ ͏
Dù sao mọi người đều là ngộ đạo, thứ khác không có, chỉ thích giả vờ giả vịt. ͏ ͏ ͏
Sau đó sư phụ Mặc Ngôn liền không thèm để ý: ͏ ͏ ͏
- Nói thẳng đáp án. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng vì không cho Mặc Ngôn nhận ra mình, hắn đã đè giọng xuống. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Suy nghĩ chút đi. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Tiểu Mặc không khỏi mở miệng: ͏ ͏ ͏
- Hắn nhận đệ nhị ai dám nhận đệ nhất? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn vỗ tay nói: ͏ ͏ ͏
- Không sai không sai, Tiêu Tiểu Mặc không hổ là Tiêu Tiểu Mặc, những người trong tên có chữ Mặc quả nhiên đều không bình thường. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Tiểu Mặc hung hăng vả mạnh vào miệng mình. ͏ ͏ ͏
Miệng tiện. ͏ ͏ ͏
Có người hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ý của đạo hữu là người kia rất mạnh? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải rất mạnh. ͏ ͏ ͏
Những người khác: "..." ͏ ͏ ͏
Chỉ là không đợi bọn họ đặt câu hỏi, Mặc Ngôn lại nói: ͏ ͏ ͏
- Mà là sẽ khiến các người tự mình cảm nhận được khủng bố là thế nào, nhỏ bé là thế nào, tu luyện là thế nào. ͏ ͏ ͏
Sau khi nhìn thấy hắn ra tay, chúng ta sẽ phát hiện ra chúng ta tu luyện đều tu thành chó hết. ͏ ͏ ͏
Những người khác: "..." ͏ ͏ ͏
Sau đó có người hỏi tiếp: ͏ ͏ ͏
- Không phải cô nói cô và hắn là cùng một cấp bậc sao? Vì cái gì lại dùng "chúng ta"? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ nhỉ, vậy thì các người tu luyện đều tu thành chó. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Đây là rảnh quá liền tìm mắng đúng không? ͏ ͏ ͏
Rảnh quá thì cũng thôi đi, còn hỏi cái loại vấn đề ngu ngốc này làm gì? ͏ ͏ ͏
Sau đó rất nhiều người đều đình chỉ giao lưu, bởi vì bọn họ phát hiện, cánh cổng kia đã mở rộng ra, giống như có thứ gì đó sắp ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn thì mặt mày hưng phấn nhìn đám Xích Huyết Đồng Tử, giống như đang nói: Ma tu Mặc Ngôn tôi danh chấn thiên hạ, tương lai tôi muốn được vào trong sách giáo khoa làm mẫu mực cho ma tu. ͏ ͏ ͏
Đám Xích Huyết Đồng Tử chỉ biết câm nín, mục tiêu theo đuổi của Mặc Ngôn là thế ư? ͏ ͏ ͏
Là thật đáng buồn hay thật đáng tiếc? ͏ ͏ ͏
Nhưng Mặc Ngôn quả là một con người tài ba. ͏ ͏ ͏
Hoàn toàn ngại bản thân sống quá lâu. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này đám người Giang Tả cũng nhìn xa xa phía trước. ͏ ͏ ͏
Cánh cổng đã mở rộng hoàn toàn, khí tức của Cổ Mộng quốc như đang lấp ló đằng sau cánh cửa, chực chờ bùng phát. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nhíu mày. ͏ ͏ ͏
- Khí tức rất mạnh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam có chút kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Không riêng gì Kiếm Thập Tam, ngay cả Thần Long cùng Liễu Hàn cũng kinh hãi không thôi. ͏ ͏ ͏
Thực đáng sợ, giống như một cự thú hung ác sắp xửa thoát khỏi lồng giam. ͏ ͏ ͏
Đáng sợ, cường đại, thô bạo. ͏ ͏ ͏
Bọn họ có cảm giác, nếu không ngăn trở đám người kia, đám người kia nhất định sẽ tàn sát bừa bãi như hồng thủy mãnh thú. ͏ ͏ ͏
Giới tu luyện có thể cản được hay không còn chưa biết. ͏ ͏ ͏
Mà các cường giả khác ở giữa núi non vô tận kia, người nào người nấy đều có sắc mặt vô cùng khó coi. ͏ ͏ ͏
Bọn họ cũng cảm nhận được khí tức đáng sợ và lệ khí kinh khủng đó. ͏ ͏ ͏
Nếu để đám người kia lao tới, giới tu luyện có diệt vong hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắc sẽ là một hồi đại nạn. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên có người nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể đi vào hay không? Tôi cảm thấy bản thân có thể giúp đỡ một chút. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏
- Không vào được, hình như lối vào không nằm ở chỗ chúng ta. ͏ ͏ ͏
- Cứ trơ mắt nhìn vậy sao? Lỡ đâu bọn họ không bảo vệ được thì sao? ͏ ͏ ͏
- Mặc Ngôn đạo hữu đâu? Không phải cô ta là đạo lão 9.9 sao? Cường đại như vậy mà không chịu đi vào, ít ra cũng có thể đưa chúng ta vào chứ? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn: "..." ͏ ͏ ͏