Chương 1440: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1440: Vô Đề

Hầu hết mọi người đều không tin sự tình Thiên Thư Lăng kia, nhưng sau này quả thật nó đã xảy ra, khiến bọn họ khiếp sợ vô cùng. ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng trong số bọn họ, không ai dám tự nhận là có thể làm được. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên cũng có rất nhiều người không biết chuyện này, nhưng bọn họ cũng hiểu được toàn dân ngộ đạo là có ý gì. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa không ai phản bác, như vậy chuyện này chính là sự thật. ͏ ͏ ͏

Cộng thêm việc trước đó bọn họ quả thật cảm nhận được một cỗ khí tức cường đại đến vô pháp cự tuyệt, cho nên, đó chính là cái gọi là 9.9? ͏ ͏ ͏

Từ đó suy ra, quả thật rất có khả năng. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách lại nói: ͏ ͏ ͏

- Hơn nữa việc này vô cùng trọng yếu, vị đại lão kia đã không cho phép chúng ta tiến vào, ai mà dám đưa mọi người vào chứ? Nhỡ đâu gây ra trở ngại chứ không giúp được gì thì sao? ͏ ͏ ͏

Lần này không một ai lên tiếng, đúng vậy, làm sao biết được bản thân chỉ gây trở ngại chứ chẳng giúp được gì hay không? ͏ ͏ ͏

- Thật đáng tiếc, không giúp được gì cả. ͏ ͏ ͏

Nhưng có người nghĩ thông suốt rất nhanh, nói: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu chớ nên tự coi nhẹ mình, sở dĩ chúng ta xuất hiện ở chỗ này, thiết nghĩ vị đạo hữu kia cũng muốn chúng ta cống hiến một phần sức lực, còn cống hiến thế nào, có thể chúng ta tạm thời chưa biết được. ͏ ͏ ͏

- Là Mộng cảnh. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên có người nói: ͏ ͏ ͏

- Tổng thể nơi này là Mộng cảnh. ͏ ͏ ͏

- Thì ra là thế, thật sự là một cường giả khiến người ta phải khâm phục, trực tiếp quyết chiến ở trong mộng. ͏ ͏ ͏

Nhưng có chịu thương tổn nào quá lớn không? ͏ ͏ ͏

Không ai trả lời. ͏ ͏ ͏

Bởi vì không một ai biết. ͏ ͏ ͏

Lúc này bọn họ cũng không hề nhiều lời, thế nhưng khó mà được kéo vào đây, nếu có thể trò chuyện riêng thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Thực ra là họ tự thấy mà tiến vào! ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này, dù sao cũng có hai Mộng nhân xuất hiện ở Cổ Mộng đại môn. ͏ ͏ ͏

Hai Mộng nhân này không hề trực tiếp lao tới, chỉ đứng chỉnh tề bên cạnh Cổ Mộng đại môn, mỗi người một bên, giống như binh lính. ͏ ͏ ͏

Sau đó lại có thêm hai Mộng nhân nữa, bọn họ đứng song với hai Mộng nhân trước đó. ͏ ͏ ͏

Lại xuất hiện thêm hai Mộng nhân nữa, cứ như vậy mà liên tiếp xuất hiện hai mươi Mộng nhân, bọn họ đứng sừng sững hai bên Cổ Mộng đại môn, nghiêm trang kính cẩn, giống như sắp nghênh đón thứ gì đó. ͏ ͏ ͏

Lúc này Tứ Nguyệt Thiên hỏi: ͏ ͏ ͏

- Chờ bọn họ ra hết sao? Có muốn diệt trước mười tên không? Thuận tiện tiêu diệt khí thế của chúng? ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân không dời tầm mắt, hắn vẫn nhìn chằm chằm Cổ Mộng đại môn như cũ, nói: ͏ ͏ ͏

- Bà không phải đối thủ của bọn họ. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên ngạc nhiên, chẳng qua là hai mươi tên canh cửa mà thôi, vì sao mình đánh không lại? ͏ ͏ ͏

Thế nhưng quả thật không nhìn ra được tu vi của bọn họ. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân cũng không giải thích. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng điều hắn nói chính là sự thật, Tứ Nguyệt Thiên với tu vi Thất giai Nhập đạo quả thật không phải là đối thủ của bọn chúng ͏ ͏ ͏

Lúc này, Liễu Hàn chuyên chú nhìn những Mộng nhân đó, nói: ͏ ͏ ͏

- Tôi cần xuất bốn kiếm. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam bình đạm nói: ͏ ͏ ͏

- Ba kiếm. ͏ ͏ ͏

Thần Long nghĩ nghĩ nói: ͏ ͏ ͏

- Nửa chiêu. ͏ ͏ ͏

Còn về những người khác, tỷ như ba mẹ Sơ Thanh, bọn họ phát hiện bản thân chẳng có tác dụng gì, cùng lắm chỉ có thể ở phía sau hô to "tốt tốt tốt". ͏ ͏ ͏

Thất giai cư nhiên chẳng có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân nghĩ nghĩ, nếu là hắn ở thời kì mạnh nhất, có thể sẽ cần mười chiêu, nhưng nếu với hắn bây giờ mà lại có sức mạnh của thời kì mạnh nhất, có khi chỉ cần trên dưới sáu chiêu. ͏ ͏ ͏

Đừng nghĩ là yếu, kỳ thật như vậy đã là nghịch thiên. ͏ ͏ ͏

Cho dù mười chiêu cũng đã rất nghịch thiên ͏ ͏ ͏

Lúc này Kiếm Thập Tam hỏi Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Muốn ra tay sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhíu mày nhìn Cổ Mộng đại môn, hắn có cảm giác khí tức bên ngoài của Mộng nhân không hề mạnh. ͏ ͏ ͏

Còn chuyện đám người Kiếm Thập Tam muốn ra tay, hắn dĩ nhiên không có gì phải cản: ͏ ͏ ͏

- Các người tự xem mà làm đi, không cần để ý gì cả. ͏ ͏ ͏

Sau đó Kiếm Thập Tam cùng Liễu Hàn và Thần Long chia nhau, nói: ͏ ͏ ͏

- Mỗi người một chiêu. ͏ ͏ ͏

Đối với bọn họ mà nói, như vậy hoàn toàn đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó ba người trực tiếp ra tay. ͏ ͏ ͏

Kiếm ý bùng nổ, kim quang đại thịnh. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên nói với Thiên Dương Đạo Nhân: ͏ ͏ ͏

- Tôi phát hiện một chuyện, kẻ vô dụng không chỉ có tôi, mà còn cả ông nữa. ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân nhìn Tứ Nguyệt Thiên, nói: ͏ ͏ ͏

- Không. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên khó hiểu, chẳng lẽ không phải? ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân đột nhiên nhìn về phía ba mẹ Sơ Thanh, nói: ͏ ͏ ͏

- Còn có hai vị đạo hữu kia, đúng không các vị đạo hữu? ͏ ͏ ͏

Còn Chung Dịch Dương và Liễu Y Y thì hoàn toàn bị làm lơ, an tâm trốn ở phía sau là tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Ba ba Sơ Thanh: "..." ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, Ngũ Quang Thập Sắc Tông không đáng yêu chút nào. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên cũng bất đắc dĩ, sau đó lại hỏi: ͏ ͏ ͏

- Thật sự không có việc gì sao? ͏ ͏ ͏

Thiên Dương Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏

- Không có việc gì đâu, đối với chúng ta mà nói thật sự không hề khác biệt. Nếu thật sự xảy ra chuyện, chúng ta không thể trốn tránh, còn nếu không việc gì, chúng ta lại có thể quan sát chuyện gì đó sẽ xảy ra trong khỏang cách gần. ͏ ͏ ͏

Có tốt hay xấu chúng ta đều phải đối mặt, cho nên đều giống nhau. ͏ ͏ ͏

Đừng lo nghĩ, cũng đừng cầu mong may mắn. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏

- Dông dài quá! ͏ ͏ ͏

Nhưng quả thật Thiên Dương Đạo Nhân có ngộ tính vượt xa người khác, bà vẫn luôn biết được điều đó. ͏ ͏ ͏