Chương 1448: Vô Đề
Đúng vậy, Đại Đạo giả không bị thương, tuy hắn đã chịu một chút công kích từ kiếm ý, nhưng đó không là gì cả, nhiều lắm là kích thích hắn giết Kiếm Thập Tam thôi. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng ngay tại lúc hắn muốn động thủ, hắn cảm nhận được một ánh mắt. ͏ ͏ ͏
Trong khoảnh khắc ánh mắt đó hướng về phía hắn, hắn bất chợt nảy sinh lòng sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Ngay lúc ấy, hắn lùi về phía sau theo bản năng, sau đó hắn hoảng sợ khi phát hiện tay mình đang không ngừng run rẩy. ͏ ͏ ͏
Cái loại sợ hãi xuất phát từ trong tim đó khiến hắn nhất thời không thể khống chế được chính mình. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn đã xem qua, không có bất kì tồn tại cường đại nào cả. ͏ ͏ ͏
Là ảo giác sao? ͏ ͏ ͏
Hay chính là tâm ma? ͏ ͏ ͏
Nam Mộng nhân không dám xác định, nhưng hắn biết hiện tại không phải thời điểm thừa thắng xông lên, sớm muộn gì kiếm tu kia cũng sẽ chết ở trong tay hắn. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần xác định được mới nãy là Mộng yểm hay tâm ma thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, nếu là Đại Đạo giả Mộng yểm ma tu, thì có thể ở trong nháy mắt bắt được tâm ma của hắn, làm hắn thất thần. ͏ ͏ ͏
Trước kia hắn đã từng gặp qua loại ma tu này rồi. ͏ ͏ ͏
Còn những mặt khác, hắn chưa nghĩ đến. ͏ ͏ ͏
Không có khả năng xuất hiện loại cảnh giới trong truyền thuyết đó, người kia đã chết, bọn họ đã biết từ lâu. Hiện tại vất vả lắm mới đến được đây, bọn họ muốn bắt đầu lại kế hoạch của nhiều năm về trước. ͏ ͏ ͏
Lần này đã chuẩn bị rất tốt, sẽ không thất bại. ͏ ͏ ͏
Dư âm tan hết, Kiếm Thập Tam trở về, hiện tại hắn đã trọng thương hấp hối. ͏ ͏ ͏
Nếu có thêm chưởng thứ năm, hắn sẽ phải tránh né. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng đối phương lại không đánh ra chưởng thứ năm, đã vậy còn lui lại. ͏ ͏ ͏
Dĩ nhiên Kiếm Thập Tam biết nguyên nhân là ở đâu. ͏ ͏ ͏
Nhìn vào mắt Giang Tả, Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi không thể tái chiến. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, ra vẻ bản thân đã biết. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nhìn về phía Thần Long cùng Liễu Hàn: ͏ ͏ ͏
- Hai người có muốn đi thử một chút không? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn: "..." ͏ ͏ ͏
Thần Long: "..." ͏ ͏ ͏
Nói thật ra, đi lên cơ bản chính là chịu chết. ͏ ͏ ͏
Thần Long không khỏi nói: ͏ ͏ ͏
- Kéo dài thời gian? Đạo hữu muốn kéo dài thời gian? ͏ ͏ ͏
Từ đầu đến giờ Giang Tả chưa hề xê xịch, hắn là người khống chế việc ra vào đại trận, nên không có khả năng không chuẩn bị chút gì đó. ͏ ͏ ͏
Tuy khí thế đã không còn, nhưng Thần Long biết biểu hiện của hắn trên Địa Cốc Long Uyên, tuyệt đối không thể không có chuẩn bị. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Cũng không cần, chỉ hỏi xem các người có muốn thử sức với Đại Đạo giả để tìm sự chênh lệch hay không thôi, nếu các người không muốn thử, tôi định động thủ. ͏ ͏ ͏
Thần Long có chút không thể tin được, còn Liễu Hàn chính là hoàn toàn không thể tin nổi. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng trước đó Giang Tả thoạt nhìn thực đáng sợ, nhưng chỉ là thoạt nhìn mà thôi. ͏ ͏ ͏
Còn đến tận lúc này, mọi người vẫn chưa từng thấy qua Giang Tả động thủ. ͏ ͏ ͏
Cho nên cũng sẽ hơi hoài nghi khả năng của hắn, chẳng qua không nói ra mà thôi. ͏ ͏ ͏
Có thằng ngu mới nói. ͏ ͏ ͏
Không thấy bọn họ đáp lại, Giang Tả cũng chẳng thèm để ý, hắn chậm rãi đi về phía trước. ͏ ͏ ͏
Đám Thần Long cũng đứng yên, hiện tại Giang Tả đã ra tay, bọn họ không cần thiết làm gì nữa. ͏ ͏ ͏
Trên thực tế, bọn họ cũng muốn nhìn thử một chút, đối mặt với ba Đại Đạo giả, Giang Tả sẽ có thủ đoạn gì. ͏ ͏ ͏
Mà khi nhìn thấy Giang Tả đi về phía trước, Mặc Ngôn kích động: ͏ ͏ ͏
- Địch nhân sắp bị trấn áp. ͏ ͏ ͏
Đám người vây xem mặt mày ngơ ngác. ͏ ͏ ͏
- Vì sao? Vì sao cô biết được? ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, là ba Đại Đạo giả đó, lấy cái gì để trấn áp? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Vì sao ư? Chuyện rõ ràng như thế mà các người còn không thấy? ͏ ͏ ͏
Hắn đã ray tay! Đại lão đã ra tay! ͏ ͏ ͏
- Đại lão 9.9? Không phải hắn cùng chung cấp bậc với Mặc Ngôn đạo hữu sao? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn cứ cảm thấy không đúng chỗ nào, hình như ma tu Mặc Ngôn cô đã trở thành một thứ mang ý xấu. ͏ ͏ ͏
Không không, ảo giác, khẳng định là ảo giác, cô là đại lão. ͏ ͏ ͏
Cô danh chấn tu luyện giới. ͏ ͏ ͏
Mọi người liên tục bàn tán, nhưng vẫn nhìn không chớp mắt vào bóng người mơ hồ kia. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với người này, bọn họ không cảm nhận được bất kì khí tức nào. ͏ ͏ ͏
Như thể hắn chỉ là một người bình thường. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi nhìn thấy hắn bước từng bước một đi về phía ba Đại Đạo giả, bọn họ đều có chút kích động. ͏ ͏ ͏
Cho dù người đó chỉ là người thường, nhưng vẫn đáng để bọn họ tôn trọng, bởi vì bọn họ làm không được. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người nhìn Giang Tả, ba Mộng nhân kia cũng nhìn Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Thoạt nhìn Giang Tả rất bình thường, nhưng chính vì hắn quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến cho ba Mộng nhân kia cảm giác bọn họ không phải là Đại Đạo giả. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng, cho dù là Đại Đạo giả thì khi đối mặt với ba người bọn họ cũng không thể nào bình tĩnh nổi, chứ đừng nói chi là một tên Bát giai hay Cửu giai. ͏ ͏ ͏
Điều này không bình thường. ͏ ͏ ͏
Tuy Mộng nhân không xuất hiện ở thế giới của nhân loại, nhưng mọi người đều là sinh linh, sẽ luôn bảo trì cảnh giác đối với chuyện quỷ dị. ͏ ͏ ͏
Hai nữ Mộng nhân kia còn đỡ, chứ nam Mộng nhân thì luôn đề cao cảnh giác. ͏ ͏ ͏
Hắn có hơi lo lắng, lo lắng người này chính là vị ma tu đã ảnh hưởng đến hắn. ͏ ͏ ͏
Nếu là như vậy thì có chút khó khăn, kẻ có thể ảnh hưởng đến hắn ở trong Mộng cảnh, tu vi tuyệt đối không thua kém hắn là bao. ͏ ͏ ͏
Nhưng cấp độ của người này có vẻ không cao lắm, xem như là trong cái rủi có cái may. ͏ ͏ ͏
Bọn họ chỉ cần kiên trì, chờ được đại quân đến là tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Sắp rồi, chốc lát nữa thôi đội quân sẽ đến đây. ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó toàn bộ giới tu luyện đều không thể ngăn cản bọn họ, toàn bộ thế giới hiện thực chính là thiên hạ của bọn họ. ͏ ͏ ͏
Không một ai có thể ngăn cản bọn họ hoàn thành kế hoạch quốc độ vĩnh hằng. ͏ ͏ ͏