Chương 1461: Vô Đề
Chẳng qua lúc hắn vừa định lui ra ngoài, đột nhiên toàn thân vô lực. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo ngã trên mặt đất. ͏ ͏ ͏
Trong chớp mắt thống khổ tràn ngập toàn thân. ͏ ͏ ͏
- A a a, đã xảy chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Ma tu thống khổ kêu lên. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất nhanh, hắn đã có suy đoán. ͏ ͏ ͏
Không phải nói có thể cự tuyệt sao? ͏ ͏ ͏
Vì cái gì còn sẽ như vậy? ͏ ͏ ͏
Chẳng lẽ là bẫy rập? ͏ ͏ ͏
Sẽ chết sao? ͏ ͏ ͏
Đột nhiên có chút sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Kỳ thật rất nhiều người đều giống như ma tu này, thống khổ, vô lực, cảm thấy sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Sau đó trong đầu của vô số người vang lên thanh âm của Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Quả thật các người có thể cự tuyệt, nhưng vẫn trốn không thoát lòng bàn tay của tôi. Đúng rồi, quên nói cho các người biết, rời khỏi chỉ làm tăng thêm thống khổ mà thôi. ͏ ͏ ͏
Vô số người: "..." ͏ ͏ ͏
Khinh người quá đáng. ͏ ͏ ͏
Vậy thì thà không nói còn hơn. ͏ ͏ ͏
Cứ nói thẳng không cho chọn lựa không tốt hơn sao? ͏ ͏ ͏
Đây là cố ý trêu chọc bọn họ. ͏ ͏ ͏
Nhưng không một ai dám mắng ra lời, đối phương là dạng tồn tại thế nào mọi người đều tận mắt nhìn thấy. ͏ ͏ ͏
Trừ phi cả đám đều không muốn sống nữa. ͏ ͏ ͏
Đạo giả cường đại như thế, nói chết là chết, huống hồ bọn họ? ͏ ͏ ͏
Nếu biết được người này là ai thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đã bắt đầu rút sức mạnh Mộng cảnh của bọn họ. ͏ ͏ ͏
Tuy hiện tại Mộng cảnh do Giang Tả tạo ra vẫn rất chân thật, nhưng qua mấy lần xuất chiêu của hắn, trên thực tế nơi này đã hỏng từ sớm. ͏ ͏ ͏
Căn bản không thích hợp để hắn lại tùy ý ra tay. ͏ ͏ ͏
Nếu lại ra tay sẽ chết rất nhiều người. ͏ ͏ ͏
Bản thân đại trận liên kết với vạn vật sinh linh, không phải ai cũng có thể thừa nhận hủy diệt rồi phục hồi liên tục. ͏ ͏ ͏
Cho nên vì an nguy của những người đó, chỉ có thể để những người tu luyện có tu vi cao thiệt thòi một chút. ͏ ͏ ͏
Dù sao, thứ mà Giang Tả muốn chính là một thế giới bình thường yên ổn. ͏ ͏ ͏
Giới tu luyện có bị phế chút nào thì cứ phế đi. ͏ ͏ ͏
Dù sao bọn họ chỉ cần bế quan một cái là có thể hồi phục. ͏ ͏ ͏
Điều mà Giang Tả muốn chính là sức mạnh của bọn họ để phục hồi Mộng cảnh. ͏ ͏ ͏
Thật nhanh, Mộng cảnh do Giang Tả tạo ra bắt đầu được chữa trị, sau khi chữa trị xong, đại trận bên ngoài bắt đầu nghịch chuyển. ͏ ͏ ͏
Mà sau khi đại trận nghịch chuyển, những đường dẫn mảnh như sợi tơ đó cũng bắt đầu trở về. ͏ ͏ ͏
Trở về đầu tiên dĩ nhiên là những sinh linh bình thường. ͏ ͏ ͏
Khả năng chịu thương tổn của những người này thấp nhất. ͏ ͏ ͏
Sau khi dẫn động trận pháp liền không cần Giang Tả động thủ nữa. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Giang Tả đi đến bên cạnh đám người Thần Long, nói: ͏ ͏ ͏
- Đi thôi, chúng ta ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người không nói gì thêm, dù sao mọi người cũng không hề muốn ở lại chỗ này. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua bên ngoài cũng không tốt hơn được bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Bởi vì lại phải thừa nhận khí tức trên người Giang Tả, điều này rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng sau khi nhìn thấy Giang Tả ra tay, không có khí tức cũng khó chịu lắm. ͏ ͏ ͏
Cái đó quả thật cực kì đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Sau đó mọi người trực tiếp biến mất tại chỗ. ͏ ͏ ͏
Mà người xem cũng theo trận pháp nghịch chuyển, chậm rãi bị đá ra khỏi Mộng cảnh. ͏ ͏ ͏
Vấn đề này có lẽ đã kết thúc ở đây. ͏ ͏ ͏
Hầu hết mọi người sẽ không biết chuyện gì đã xảy ra. ͏ ͏ ͏
Mà một đám người vây xem ban nãy cũng không thể ra ngoài trong thời gian ngắn. ͏ ͏ ͏
Không bế quan là không được. ͏ ͏ ͏
Sau đó không lâu Giang Tả mở mắt, những người khác cũng mở mắt. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn vừa mở mắt, trực tiếp hộc ra một ngụm máu tươi. ͏ ͏ ͏
Đây là do bị thương ở trong Mộng cảnh, những người khác thì vẫn ổn. ͏ ͏ ͏
Dù sao nên quỳ cũng đã quỳ. ͏ ͏ ͏
Thần Long tương đối cường, tuy hắn cũng bị thương nhưng không đến mức nghiêm trọng như Liễu Hàn. ͏ ͏ ͏
Mà sau khi hơi thở Liễu Hàn ổn định lại, hắn cung kính nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Đa tạ ân cứu giúp của tiền bối. ͏ ͏ ͏
Con gái mình là nhờ đối phương cứu, dĩ nhiên Liễu Hàn hiểu được điều này. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên Liễu Y Y cũng lên tiếng cảm ơn. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn biểu tình của bọn họ, phát hiện hình như khí tức của bản thân đã biến mất rồi. ͏ ͏ ͏
Nhiều ngày như vậy, chắc đã đủ.. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không còn khí thế, đối với đại đa số mọi người thì đây chính là chuyện tốt. ͏ ͏ ͏
Chỉ có một mình Kiếm Thập Tam cảm thấy thật đáng tiếc. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng quả thật nhẹ nhàng hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏
Đúng là Giang Tả mạnh thật, nhưng Kiếm Thập Tam hắn cũng đang mạnh dần lên, còn về chuyện đuổi kịp Giang Tả thì hắn chưa từng có suy nghĩ đó. ͏ ͏ ͏
Thứ hắn muốn chính là sư muội của hắn, nỗ lực trở nên mạnh mẽ như vậy cũng chỉ vì muốn cưới được sư muội mà thôi. ͏ ͏ ͏
Với hắn, cường đại không phải là mục đích mà chỉ là một loại thủ đoạn. ͏ ͏ ͏
Nó là thứ hắn dùng để cưới được sư muội và bảo vệ cô ấy. ͏ ͏ ͏
Lúc này Liễu Hàn hỏi Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, Cổ Mộng đại môn kia còn ở trên người con gái tôi không? ͏ ͏ ͏