Chương 1463: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1463: Vô Đề

Giang Tả cùng Kiếm Thập Tam đi ở trên đường. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam hỏi: ͏ ͏ ͏

- Bây giờ tiểu hữu phải về Thánh Địa sao? ͏ ͏ ͏

Hiện tại đã quá trưa, xem ra đã ngây người trong Mộng cảnh quá lâu. ͏ ͏ ͏

Ngẫm lại, bản thân rời khỏi Thánh Địa cũng phải hai ba ngày rồi. ͏ ͏ ͏

Quả thật nên trở về. ͏ ͏ ͏

Còn căn nhà ở Giang thành, Tô Kỳ không có ở đó, cũng không có chuyện gì, Giang Tả không dự định trở về. ͏ ͏ ͏

Dù sao Tô Kỳ cũng không bảo hắn phải chờ ở Giang thành. ͏ ͏ ͏

- Đi thôi, đi Thánh Địa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Kiếm Thập Tam ngự kiếm phi hành, mang theo Giang Tả đi về phía Thánh Địa. ͏ ͏ ͏

Trên đường Kiếm Thập Tam hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiểu hữu có Thân pháp Độn thuật nào lợi hại không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả tò mò: ͏ ͏ ͏

- Anh muốn học? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải tiểu hữu bảo tôi tặng cho sư muội mấy thứ Thân pháp Công pháp linh tinh gì đó sao? Ở chỗ tôi chỉ có Kiếm pháp thôi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: "..." ͏ ͏ ͏

Sau đó Giang Tả cũng không nói gì thêm, mà là trực tiếp lấy ra một tờ giấy, bắt đầu viết thứ gì đó. ͏ ͏ ͏

Tốn chút thời gian, Giang Tả đã viết kín cả một tờ giấy. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn đưa cho Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Côn Bằng độn thuật, một trong những thứ nhanh nhất thiên hạ, tôi đã đơn giản hoá nó nên học sẽ rất đơn giản, anh viết lại lần nữa đi. ͏ ͏ ͏

Mặc dù việc nhận dạng chữ viết tay là không đáng tin cậy, nhưng phải nên phòng ngừa vạn nhất. ͏ ͏ ͏

Bởi thế, bảo Kiếm Thập Tam chép lại một lần vẫn tốt hơn. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam tiếp nhận Côn Bằng độn thuật, chỉ mới tùy ý nhìn thoáng qua hắn đã ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏

Hắn đột nhiên hiểu ra vì sao lại gọi là đại đạo chí giản. ͏ ͏ ͏

Côn Bằng độn thuật thoạt nhìn phi thường thâm ảo, nhưng được Giang Tả viết ra lại trở nên vô cùng đơn giản. ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ Kiếm Thập Tam cảm thấy viết lại một lần là hết sức dễ dàng. ͏ ͏ ͏

Hiện tại hắn đột nhiên phát hiện, rất khó. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Kiếm Thập Tam đành phải nói: ͏ ͏ ͏

- Cần chút thời gian. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng chưa nói gì, coi như giữa đường nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, Kiếm Thập Tam yêu cầu dừng lại sau đó mới viết. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Kiếm Thập Tam dừng trên một ngọn núi ở nơi nào đó, chỗ này có một khối đá khá tốt, rất thích hợp để hắn chép lại. ͏ ͏ ͏

Sau khi bay xuống, Giang Tả liền ngồi ở một bên rồi tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏

- Lần trước anh nói dì nhỏ có nói với anh một câu, rốt cục là cái gì? ͏ ͏ ͏

Tuy Giang Tả không quá quan tâm đến những chuyện khác ngoài Tô Kỳ, nhưng đối với chuyện của dì nhỏ và Kiếm Thập Tam thì hắn vẫn có chút hứng thú. ͏ ͏ ͏

Đặc biệt là khi Kiếm Thập Tam cứ che che dấu dấu. ͏ ͏ ͏

Dì nhỏ đã nói cái gì mà Kiếm Thập Tam đến nỗi như vậy chứ? ͏ ͏ ͏

Chẳng lẽ là nói, em muốn gả cho anh? ͏ ͏ ͏

Dì nhỏ sẽ nói mấy lời kiểu này sao? ͏ ͏ ͏

Thôi được rồi, Giang Tả không biết, Giang Tả vốn không hiểu rõ dì nhỏ. ͏ ͏ ͏

Chỉ biết dì nhỏ rất ủng hộ chuyện của hắn và Tô Kỳ, cũng khá là quan tâm chăm sóc hắn. ͏ ͏ ͏

Nếu hỏi Tô Kỳ thì có thể biết được đáp án, thế nhưng có lẽ Tô Kỳ sẽ mang theo Tĩnh Nguyệt chạy tới hỏi dì nhỏ. ͏ ͏ ͏

Kết quả có thể bị treo lên đánh. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đột nhiên phát hiện, Tô Kỳ ở Thánh Địa cũng rất khó sống. ͏ ͏ ͏

Ngẫm nghĩ một hồi, hắn có chút nhớ Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lập tức không nghĩ thêm nữa, người giống như hắn còn có suy nghĩ non trẻ như thế sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nghe Giang Tả hỏi chuyện, không khỏi sửng sốt, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Hẳn là ảo giác thôi, hoặc là sư muội chỉ là nói giỡn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi: ͏ ͏ ͏

- Vì sao anh lại nghĩ là như thế? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không những không chán nản mà còn nói: ͏ ͏ ͏

- Vì sau đó tôi có thử qua một chút, phát hiện quả thật là ảo giác. Có khả năng khi đó tôi bị thương quá nặng nên nghe vậy thôi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm thấy rất kỳ quái, sau đó gặng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Rốt cục dì nhỏ nói cái gì? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhìn Giang Tả, vẫn không chịu nói gì. ͏ ͏ ͏

Dường như có chút khó mở miệng. ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy Kiếm Thập Tam như vậy, Giang Tả liền biết, người này đại khái cũng ngại. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả cũng không thúc giục. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Kiếm Thập Tam thở dài: ͏ ͏ ͏

- Khi đó tôi nghe được sư muội nói với tôi là: Sư huynh, về sau anh đi đâu em liền theo đó. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhíu mày, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏

- Anh hiểu những lời này như thế nào? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam kinh ngạc: ͏ ͏ ͏

- Cái gì mà hiểu như thế nào? Chẳng lẽ không phải có thể thường xuyên nhìn thấy sư muội sao? ͏ ͏ ͏

Quả thật Kiếm Thập Tam rất thích nhìn Nguyệt Tịch, hễ rảnh là trốn đi nhìn. ͏ ͏ ͏

Chuyện này Giang Tả biết, hắn còn có một tấm ảnh chụp, là ông chủ bán đậu hũ cho hắn. ͏ ͏ ͏

Đại khái là mấy trăm năm trước, dùng pháp thuật lưu hình ảnh này lại. ͏ ͏ ͏