Chương 1476: Vô Đề
Sau đó Xích Huyết Đồng Tử mang theo di động của Lục Nguyệt Tuyết cũng nhảy vào xoáy nước. Haiz, vì sao mình không lớn hơn một chút chứ? Sẽ không phải loanh quanh với mấy mấy kẻ cùng tuổi này, không chừng đã sớm gặp được chân ái. Cũng may lần này ra ngoài mang theo không ít kem, không sẽ khó chịu lắm. Còn Xích Kiếm chỉ là linh kiện bình thường, không thì gói lại làm gậy. ͏ ͏ ͏
Xích Kiếm bi ai. ͏ ͏ ͏
Nó phát hiện mình đã nhận sai chủ nhân. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử thở dài, hắn phát hiện Mặc Ngôn cũng nhiều chuyện, chỉ có làm lạnh cái đầu mà cũng gặp phải chuyện này, chỉ có thể hy vọng vấn đề không lớn. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử biến mất, nhưng đã để lại tin tức. Trong nhóm nhận được tin Lục Nguyệt Tuyết gửi, là Xích Huyết Đồng Tử dùng di động của cô gửi, copy nhanh hơn gõ nhiều. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: "Chuyện gì vậy?" ͏ ͏ ͏
Chung lão bản: "Tắm một cái là xuyên qua?" ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: "Nên tìm trưởng bối của họ trước đi." ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: "Để tôi, tôi có số điện thoại." ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên nhận được tin thì kinh ngạc, rơi xuống hồ biến mất? ͏ ͏ ͏
Sau khi xác nhận lại một lần nữa với tông môn, Tứ Nguyệt Thiên đành phải đi hồ nước phòng tắm nhìn xem. Cô phát hiện xoáy nước, nhưng không biết từ đâu ra. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn cũng tới, hắn vượt không gian lại đây, giờ còn đang bị thương. ͏ ͏ ͏
Lúc Tứ Nguyệt Thiên nhìn thấy mới quái gở nói: ͏ ͏ ͏
- Đồ đệ ông cũng ầm ĩ ghê, dạo này bổ quá định làm lạnh cái đầu, giờ thì ngon rồi, làm mất cả đồ đệ của tôi. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn cũng khó chịu, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏
- Gây thêm rắc rối cho tiên tử rồi, không biết hiện tại thế nào? ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên nói: ͏ ͏ ͏
- Chắc là đi chỗ nào đó, không biết có nguy hiểm hay không. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn sư phụ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Thông tri sư huynh chưa? ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên nói: ͏ ͏ ͏
- Chưa, nhưng ông đừng nên thông tri hắn. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn khó hiểu. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi nói rồi, đồ đệ ông đại bổ, đầu cần hạ nhiệt độ. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn nhíu mày, khiếp sợ nói: ͏ ͏ ͏
- Chẳng lẽ là? ͏ ͏ ͏
- Chính là như vậy, nhưng nó cũng có kỳ ngộ, qua một thời gian sẽ không có việc gì. Làm tôi còn phải chuẩn bị đan dược cho nó. Lúc trước hắn nhặt ông về tới làm anh cũng như làm cha, giờ cậu thu đồ đệ vẫn phiền toái y hệt. ͏ ͏ ͏
- Y hệt ư? ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn cô đơn, hóa ra mình vẫn không thể làm gì, rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Tạo rắc rối cho tiên tử rồi, giờ tôi vào xem sao. ͏ ͏ ͏
Năm đó hắn được sư huynh nhặt về, khi đó sư phụ gặp đại nạn, cả đời chỉ thu hai đồ đệ bọn họ. Không bao lâu sau sư phụ mất, về tu luyện cơ bản đều do sư huynh Thiên Dương Đạo Nhân chỉ dạy. Huynh ấy vừa là huynh trưởng cũng là trưởng bối. Nhưng sư huynh cũng lừa hắn từ nhỏ đến lớn, thảm không nỡ nhìn. À há còn tiên tử trước mắt cũng không vừa, hơi tí làm hắn trúng độc không dậy nổi. ͏ ͏ ͏
Ngay lúc sư phụ Mặc Ngôn tính toán đi vào, đột nhiên có người nói: ͏ ͏ ͏
- Đạo hữu chờ một lát. ͏ ͏ ͏
Lúc này bọn họ mới phát hiện ngoài cửa có thêm một người. Người này là La Ảnh đang tìm kiếm Tiên Linh động phủ. ͏ ͏ ͏
Ngay từ đầu La Ảnh không có nắm chắc, nhưng đột nhiên phát hiện la bàn có phản ứng không nhỏ. Sau đó tính toán, lão phát hiện Tiên Linh động phủ có khả năng xuất hiện ở bên này. ͏ ͏ ͏
Lại đây tra xét, hắn phát hiện ra nơi khả nghi nhưng không quá xác định. Thiên cơ cũng không thấy rõ Tiên Linh động phủ. Nếu không phải hắn có la bàn thì không đủ để tìm được. ͏ ͏ ͏
Thông tri chủ nhân Bách Linh Cốc, La Ảnh mới đi vào nơi này. Vị kia không ra mặt, La Ảnh sẽ không nói gì, tính tình vị Bách Linh Cốc chủ kia tương đối quái dị. ͏ ͏ ͏
Khi tiến vào, La Ảnh đến thẳng mục tiêu, vừa tới đã nhìn sư phụ Mặc Ngôn đi vào nên mới lên tiếng ngăn lại. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy La Ảnh, Tứ Nguyệt Thiên và sư phụ Mặc Ngôn đều kinh ngạc, sao vị này lại rời núi? Trước kia muốn gặp còn không được. ͏ ͏ ͏
Tu vi La Ảnh là bí mật, là người chấp chưởng Thiên cơ nhất mạch, hắn có năng lượng rất lớn. Đặc biệt là Thiên cơ thuật, quả thực vô cùng thần kỳ. Thứ có thể làm hắn tự mình tìm kiếm thông thường đều là khó lường. Mà lần này đi vào Bách Linh Cốc, Tứ Nguyệt Thiên không khỏi suy nghĩ, xoáy nước lai lịch bất phàm? ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn cũng suy nghĩ tương tự rồi nói: ͏ ͏ ͏
- La Ảnh đạo hữu? ͏ ͏ ͏
La Ảnh nói: ͏ ͏ ͏
- Hai vị đạo hữu, không thể tiến vào xoáy nước. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vì sao? ͏ ͏ ͏
La Ảnh dùng la bàn chỉ vào xoáy nước, phát hiện nó đi thông Tiên Linh động phủ, nhưng không ổn định. ͏ ͏ ͏
- Nếu không nói sai, thì nó là cửa đi vào Tiên Linh động phủ. ͏ ͏ ͏
La Ảnh đi đến bên cạnh xoáy nước nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu chỉ là cửa vào thì hẳn là không có gì. Nhưng nó không ổn định, thêm một người thì sẽ biến mất. ͏ ͏ ͏
La Ảnh không nói giỡn, tuy hắn không nhìn ra được bản chất, nhưng la bàn đưa ra đáp án. Cửa vào này có thể trường tồn, cũng có thể là phù dung sớm nở tối tàn. ͏ ͏ ͏
Nghe vậy, sư phụ Mặc Ngôn cũng không dám vào, hắn vẫn lo lắng, cho nên hỏi: ͏ ͏ ͏
- La Ảnh đạo hữu, đã có ba người tiến vào, Xích Huyết Đồng Tử, Lục Nguyệt Tuyết và Mặc Ngôn, không biết bọn họ có bình an không? ͏ ͏ ͏
Nghe vậy La Ảnh tính toán rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Hữu kinh vô hiểm. ͏ ͏ ͏
Nghe vậy, Tứ Nguyệt Thiên và sư phụ Mặc Ngôn đều nhẹ nhàng thở ra. Ba người thật đúng là may mắn. ͏ ͏ ͏