Chương 1489: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1489: Vô Đề

Hắc Bào ma tu cũng nhận được tin tức, là do sư phụ Mặc Ngôn thông tri. ͏ ͏ ͏

Ừ, lập tức tiếp một đơn lớn, rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn lại gọi điện thoại cho sư muội hắn: ͏ ͏ ͏

- Sư muội, ta có tin tức mới nhất của Mặc Ngôn, còn có thể đi tìm cô ấy, một viên Lục giai, bao dẫn đường. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ liếc mắt nhìn ma tu Nam Huyên bên cạnh một cái, sau đó nhẹ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh có việc tìm ta? Ồ, ta qua ngay đây. ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Con cho là vi sư điếc đúng không? ͏ ͏ ͏

Nhưng mà cô cũng không có ngăn cản, chuyện trẻ con đùa giỡn mà thôi. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần không có chuyện gì đặc biệt thì cũng không sao cả. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ nói: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, sư huynh hắn... ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đã biết, gần đây vi sư cũng muốn bế quan, các con đi sớm về sớm đi. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đa tạ sư phụ, con đi hóa trang đã. ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Khi nào con mới có thể bỏ hoá trang. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà như vậy cũng tốt, sẽ bớt đi không ít kẻ muốn theo đuổi xấu xa. ͏ ͏ ͏

Cô cũng không muốn đồ đệ của chính mình sẽ giống mình. ͏ ͏ ͏

Sau một hồi, Đan Tuyết ma nữ chào ma tu Nam Huyên, liền rời đi. ͏ ͏ ͏

Hẳn là đi tìm sư huynh rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này ma tu Nam Huyên đứng dậy đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Không có dừng lại, trực tiếp rời khỏi ngọn núi, mục tiêu là ngọn núi đối diện. ͏ ͏ ͏

Không bao lâu, cô đã tới tới chân núi ngọn núi đối diện. ͏ ͏ ͏

Cô đáp xuống đất, nhìn một đám hố dưới mặt đất, không tự chủ được lộ ra tươi cười, đương nhiên nét tươi cười này lại trộn lẫn một tia bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏

- Đã lâu không gặp. ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên lẩm bẩm tự nói. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, đã lâu, kể từ lúc tời khỏi Ngũ Quang Thập Sắc Tông, đã rất lâu không trở lại. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này Tử Phong đang ở Ngũ Quang Thập Sắc Tông, đột nhiên cảm giác thấy bất an. ͏ ͏ ͏

Hắn nhập môn sớm nhất, biết được nhiều nhất. ͏ ͏ ͏

Có một chút khí tức làm hắn thấy rất quen thuộc. ͏ ͏ ͏

Tỷ như hiện tại, hắn cảm thấy được hương vị độc dược. ͏ ͏ ͏

Nhiều quá thành quen. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt bưng cơm lại đây nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh không ăn? Ta đã mang sang cho các vị sư đệ rồi. ͏ ͏ ͏

Tử Phong nhìn đồ ăn, nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏

- Gần đây vi huynh đã tu luyện tới vị trí mấu chốt, ngươi ăn trước đi, ta thấy ngươi ăn no là được rồi. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt không nói hai lời, đem đồ ăn quăng đi. ͏ ͏ ͏

Tử Phong: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt nổi điên. ͏ ͏ ͏

Lúc này Lam Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, có phải đồ ăn có độc hay không? ͏ ͏ ͏

Tử Phong: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Sư muội hắn thông minh như vậy từ khi nào? ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Mỗi khi sư huynh đứng đắn đều là đang lừa người khác, chiêu này vô dụng với ta. ͏ ͏ ͏

Sao lại có thể thông minh thế chứ, thật đau lòng quá. ͏ ͏ ͏

- Ya, còn dư lại hai cái? ͏ ͏ ͏

Lúc này Tứ Nguyệt Thiên xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy Tứ Nguyệt Thiên, Lam Nguyệt liền cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tứ Nguyệt Thiên tiền bối, sư phụ lại chọc người? ͏ ͏ ͏

Dưới tình huống bình thường, Tứ Nguyệt Thiên sẽ không đến. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên hơi mệt: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Không biết vì cái gì, vốn là đến đây để vui vẻ mà bắt người, lại có hơi khó chịu ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

Rõ ràng Lam Nguyệt là nữ, vậy mà chẳng đáng yêu chút nào ͏ ͏ ͏

Tông môn này quả nhiên không cứu được nữa. ͏ ͏ ͏

Trong lúc Lam Nguyệt vô ý làm Tứ Nguyệt Thiên khó chịu, mà Tử Phong thì khác, hắn thừa dịp Tứ Nguyệt Thiên khó chịu, trong nháy mắt thi pháp chạy trốn. ͏ ͏ ͏

Nói đùa, sư phụ hắn chọc phải vị này, chịu khổ trước giờ chính là bọn họ. ͏ ͏ ͏

Lúc trước khi còn chỉ có một mình hắn, thì lại càng thảm không nỡ nhìn. ͏ ͏ ͏

Thỉnh thoảng lại trúng độc. ͏ ͏ ͏

Càng ngày càng đa dạng nữa. ͏ ͏ ͏

Quả thực làm người tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏

Về sau lại không biết làm sao mà biến mất một đoạn thời gian thật dài, ai biết tại sao giờ lại xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Vẫn là chạy thoát trước đi. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, Tử Phong có lợi hại cũng chỉ là Ngũ giai, đối mặt với Tứ Nguyệt Thiên Thất giai, không có một chút phần thắng nào. ͏ ͏ ͏

Tứ Nguyệt Thiên rất đơn giản giơ tay, chụp xuống. ͏ ͏ ͏

Uỳnh!!! ͏ ͏ ͏

Tử Phong trực tiếp bị chụp vào trong đất, thiếu chút nữa là bị chụp nát. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Sau đó Tứ Nguyệt Thiên vui vui vẻ vẻ lãnh hai người kia về Bách Linh Cốc. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Khi trời sắp tối, mấy người Tĩnh Nguyệt cũng đã tới Giang thành. ͏ ͏ ͏

Ở cửa nhà Giang Tả, Tĩnh Nguyệt đem Giang Tả thả xuống. ͏ ͏ ͏

Đường sau đó chính là đi Bách Linh Cốc, Giang Tả không đi, tự nhiên cũng không cần đi theo. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Miên Vân trên bầu trời, sau đó không ngừng vẫy tay. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ở bên trên cũng không ngừng vẫy tay, vô cùng khó chịu. ͏ ͏ ͏

Chỉ là không lâu sau đó đã bay xa không thấy bóng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn phương hướng Miên Vân biến mất, chỉ là cười cười: ͏ ͏ ͏

- Rất nhanh sẽ gặp lại thôi, sẽ không nhớ quá nhiều. ͏ ͏ ͏

Về phần Tô Kỳ, cô cần phải tập trung đối phó chuyện của Tiên Linh động phủ, hẳn là cũng không suy nghĩ quá nhiều đến hắn. ͏ ͏ ͏

Rốt cuộc nếu không cẩn thận, thì rất có thể gặp nguy hiểm ở bên trong. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Giang Tả liền đi lên lầu. ͏ ͏ ͏

Đã lâu không theo đuôi Tô Kỳ ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Lần này cũng cần phải chuẩn bị thật tốt. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như mang theo Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏

Về phía Hồng Thự, Giang Tả cảm thấy vẫn là cùng nhau đi, cùng lắm thì đến lúc đó thu hồi lại. ͏ ͏ ͏

Mà đi Bách Linh Cốc, hắn cần phải có người dẫn đi vào, tuy mình đi vào cũng không sao, nhưng là bị nhìn thấy thì cũng phiền toái. ͏ ͏ ͏