Chương 1492: Vô Đề
Lúc sau Giang Tả cũng không nói nhiều, trực tiếp một bước tiến lên giữa xoáy nước trong hồ. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả tiến vào, xoáy nước đột nhiên sôi sục mạnh, những cái đó màu sắc rực rỡ trong đó lập tức rút ra, vậy nên Giang Tả có thể hoàn toàn tránh đi những thứ nước này. ͏ ͏ ͏
Nhìn dị biến khi Giang Tả đi vào như vậy, tất cả mọi người đều sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Nhưng bọn họ cũng nhanh chóng bình thường trở lại. ͏ ͏ ͏
Bình thường, bình thường. ͏ ͏ ͏
Nhất là cảm giác của người trong nhóm, tuyệt đối không mang chút khoa trương nào. ͏ ͏ ͏
Chờ Giang Tả biến mất, hồ nước lại khôi phục nguyên trạng. ͏ ͏ ͏
Lúc này Biên Hải Đao Khách cùng Chung Dịch Dương cũng đi theo đi vào. ͏ ͏ ͏
Chờ bọn họ đi vào, Tứ Nguyệt Thiên mới nhẹ nhàng thở ra: ͏ ͏ ͏
- Xem ra nguy hiểm không lớn. ͏ ͏ ͏
Lúc này người Phong Thủy Nhất Mạch mới hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vị vừa nãy là ai? ͏ ͏ ͏
Bọn họ thật sự rất tò mò, vì sao mà tu sĩ này đến thì sắc mặt đám người kia liền thay đổi. ͏ ͏ ͏
Thậm chí đều không dám nói lời nào. ͏ ͏ ͏
Đối phương nói một chính một, không hỏi thì bọn họ hầu như cũng không dám tùy tiện trả lời. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là La tiền bối của Thiên Cơ Nhất Mạch. ͏ ͏ ͏
Cơ bản còn không có cảm giác tồn tại. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với vấn đề của Phong Thủy Nhất Mạch, La Ảnh chỉ lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Hắn chính là hắn, chúng ta không thể biết được hắn. ͏ ͏ ͏
Phong Thủy Nhất Mạch: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Thần thần bí bí. ͏ ͏ ͏
Lúc này La Ảnh cũng đi về phía hồ nước: ͏ ͏ ͏
- La mỗ đi vào, các vị đạo hữu có thể tiếp tục ở lại nơi này. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên kinh ngạc nói: ͏ ͏ ͏
- Ông có thể đi vào? ͏ ͏ ͏
La Ảnh nói: ͏ ͏ ͏
- La mỗ có la bàn, có thể đi vào. ͏ ͏ ͏
Nói xong La Ảnh hoàn toàn đi vào xoáy nước, cuối cùng biến mất ở giữa xoáy nước. ͏ ͏ ͏
Hắn muốn đi tìm tạo hóa thuộc về hắn, cũng không biết lúc trước là ai đã nói cho hắn. ͏ ͏ ͏
Hy vọng là thật sự đi. ͏ ͏ ͏
Tứ Nguyệt Thiên: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Lúc sau Tứ Nguyệt Thiên thử một chút, ừ, không thể đi vào. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên, những người này không có kẻ nào là đèn cạn dầu. ͏ ͏ ͏
Cô thật sự rất muốn đi vào. ͏ ͏ ͏
- Mấy vị tiểu hữu, hôm nay bổn đạo đi trên đường nhỏ, phát hiện có duyên với các vị tiểu hữu, bổn đạo có mấy phân tạo hóa muốn đưa ra, tạo hóa này lại có thể làm lơ tất cả trở ngại, có thể xuyên qua tất cả không gian, tiến vào bất kể bí cảnh nào, tìm được cơ duyên vô tận. Mỗi một tạo hóa là một viên Linh thạch Tam giai. Các vị đạo hữu cần không? ͏ ͏ ͏
Mọi người lại kinh ngạc lần nữa, thanh âm này tới quá đột ngột. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này Ma tu Nam Huyên vẫn đứng ở nơi đất trống gồ ghề lồi lõm. ͏ ͏ ͏
Cô chậm rãi đi trên đất trống, dường như đi ngang qua mỗi một cái hố, thì sẽ nhớ tới một sự kiện. ͏ ͏ ͏
Những cái hố này càng đi vào bên trong lại càng nhỏ, cứ như chứng minh cho quá trình trưởng thành của người đào hố. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà khi ma tu Nam Huyên đi đến một cái hố đằng trước, đột nhiên thấy được một người. ͏ ͏ ͏
Người này đứng ở bên cạnh hố nhìn cô. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên cảnh giác, đối phương đã xuất hiện ở nơi đó từ khi nào? ͏ ͏ ͏
Dường như trong nháy mắt đã xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Cô có ý lui lại. ͏ ͏ ͏
Chính là trên người còn có thương tích, cô rất khó làm nhiều chuyện. ͏ ͏ ͏
Lúc này đạo sĩ mở miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu hữu, bổn đạo nhìn hố có cảm giác, lại phát hiện cô cùng bổn đạo có duyên, muốn đưa cho tiểu hữu một hồi đại tạo hóa. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Tạo hóa gì? ͏ ͏ ͏
Cô cũng không phải con nít ba tuổi, sao có thể tin tưởng người này. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà để kéo thời gian thôi. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng câu kế tiếp của người này khiến cô không khỏi sửng sốt. ͏ ͏ ͏
- Tạo hóa của bổn đạo, nhỏ có thể chữa thương, có thể tương phùng cừu địch, có thể toàn vẹn tâm nguyện, lớn thì có thể nhìn trộm Đại Đạo, có thể nhân tiền hiển thánh. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên lạnh lùng nhìn đạo sĩ, đạo sĩ này đang dụ hoặc cô. ͏ ͏ ͏
Cô muốn báo thù, muốn bù lại tiếc nuối, cho nên đối phương cho điều kiện này. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi phải trả giá bằng cái gì? ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ cười nói: ͏ ͏ ͏
- Một viên Linh thạch Tam giai, mua tạo hóa này, cô sẽ mua được một cơ duyên rất lớn. Duyên sinh duyên diệt, Duyên, tuyệt không thể tả. Bổn đạo có thể độ hết thảy người có duyên. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên nhìn đạo sĩ, nói: ͏ ͏ ͏
- Ông có biết bình sinh điều tôi tiếc nuối nhất chính là cái gì không? ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết, nhưng tạo hóa của bổn đạo chính là thứ có thể chấm một dấu chấm viên mãn cho cô. Như vậy tiểu hữu muốn hay không muốn? Ồ, người không có tiền thì cũng không nhận được tạo hóa của bổn đạo. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên không biết nói như thế nào với người này, một viên Tam giai, thật sự có loại cơ duyên này sao? ͏ ͏ ͏
Tạo hóa lớn mà chỉ trị giá một viên Linh thạch Tam giai? ͏ ͏ ͏
Lúc này đạo sĩ lại nói: ͏ ͏ ͏
- Tạo hóa của bổn đạo có thể thấy nhưng không thể được, ngược lại, có thể được nhưng không thể thấy, người vô duyên với bổn đạo, ngàn vạn Linh thạch khó lòng gặp được bổn đạo. ͏ ͏ ͏
Làm xiếc gạt người mà thôi. ͏ ͏ ͏
Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng sau đó ma tu Nam Huyên vẫn lấy ra một viên Linh thạch Tam giai. ͏ ͏ ͏