Chương 1514: Vô Đề
Tô Kỳ lúc này còn đang ngồi trước cây, cô vẫn không ngừng lật từ điển muốn thử địch những chữ này. Những chữ này hô ứng với ấn ký xuất hiện, thấy thế nào cũng không thể là vật vô dụng. Chỉ cần giải đáp nói không chừng có thể đạt được tin tức hữu dụng.
Suy cho cùng các cô bây giờ đều không biết nơi này rốt cuộc có người truyền thừa hay không. Lỡ đâu có thể thông qua ghi chép này biết được có người truyền thừa hay không thì sao?
Lại hoặc là thông qua ghi chép biết được Vạn Diệp Tiên Linh đang ở đâu thì sao? Tóm lại tin tức này không thể bỏ qua.
Tô Kỳ tra tới trời hửng sáng, cuối cùng giải ra được ý đại khái.
"Tầng thứ ba Tiên Linh động phủ là được chế tạo riêng, người thiết kế chủ yếu chính là ta. Chính là vì có thể nhanh chóng đi về tầng chín. U Tư nói, nơi này tùy ta chơi đùa, xem như là tầng chủ yếu cũng được. Nhưng mà như vậy quá phiền phức, cho nên vẫn là trực tiếp đến tầng chín cho xong.
Vì lí do an toàn, ta đặc biệt thiết kế một cái mê cung. Còn để lại một đoạn tin tức, chủ yếu là để chỉ đường cho người đến sau. Bởi vì U Tư nói động phủ này sớm muộn cũng bỏ đi, để lại cho người khác làm di tích thám hiểm. Ta cảm thấy rất thú vị, cho nên người nào hữu duyên sẽ nhìn thấy đây?
Đúng rồi, ở đây có bản đồ, xem hiểu chính là người hữu duyên, xem không hiểu không phải là người hữu duyên. Những tin tức này có pháp thuật bảo vệ, tuyệt đối sẽ không tổn hại, cho nên bản đồ là đúng nha.
Chúc ngươi may mắn.
Thiên Ngưng."
Tô Kỳ vô cùng kinh ngạc, cô làm sao cũng không ngờ tới, lại sẽ là nội dung như thế này. Còn bản đồ cô cũng đã nhìn thấy. Là một bức bản đồ đặc biệt sơ sài. Đơn sơ đến mức chỉ có mấy cây cột và mấy đường quanh co khúc khuỷu. Tô Kỳ không nhịn được nói:
- Tiên tử mấy vạn tuổi lại vẽ tệ như thế này?
Tô Kỳ đều hơi nghi ngờ, cái câu có thể xem hiểu là người hữu duyên kia là chỉ cái người vẽ xấu giống như vậy. Có điều vẽ bản đồ kém thì hơi kém thật, chỉ cần xem thật kỹ một chút vẫn có thể xem hiểu.
Sau khi nhớ kỹ bản đồ, Tô Kỳ bắt đầu xem xét xung quanh. Con đường uốn lượn trên bản đồ có ba cây cột, ừm, theo lý thuyết hẳn là ba cái cây đi. Sau đó Tô Kỳ bắt đầu dọc theo gốc cây ban đầu đi lên phía trước ba cái cây.
Đến bên cái cây thứ ba, cô nhận thấy cái cây này không có gì đặc biệt, tiếp đó sử dụng linh khí thăm dò thử, vẫn không có phản ứng gì. Mà Tô Kỳ cũng không từ bỏ mà là trở về bên cái cây khởi đầu, tiếp theo đổi hướng tiếp tục đi lên trước ba cây.
Hết cách rồi, Thiên Ngưng căn bản không có đánh dấu phương hướng, cho nên chỉ có thể đi thử từng cái. Lần thứ hai vẫn như cũ không có phát hiện gì. Khi đến phương hướng thứ ba, Tô Kỳ phát hiện, cây ở đây có một thứ kỳ quái, giống như là nút bấm vậy.
Lúc này Tô Kỳ lại nhìn thấy một hàng chữ, lần này xem hiểu.
"Ấn nút bấm chia cắt chín tầng Tiên Linh, thông báo người ở tầng chín chuẩn bị nghênh đón bổn tiểu thư đại giá quang lâm đi."
Tô Kỳ hơi khó hiểu, đây là ý gì?
Nhưng mà tầng chín nha, tương đối mà nói chính là khu vực hạch tâm, như vậy Vạn Diệp Tiên Linh sẽ có trong đó hay không? Có điều do dự giây lát, Tô Kỳ trực tiếp ấn nút.
Lúc này Giang Tả vừa mới tới tầng ba, khoảng cách lại không gần, nếu không phải tốc độ hắn đủ nhanh, cộng thêm hiểu rõ nơi này, chắc còn phải mất nhiều thời gian hơn. Còn Hắc Bào ma tu, hắn dẫn theo Đan Tuyết ma nữ, dùng hết sức nửa cái mạng cũng miễn cưỡng theo kịp Giang Tả.
Rõ ràng mọi người đều là tứ cấp, rõ ràng công phu chạy thoát thân của mình hạng nhất, tốc độ đủ nhanh, nhưng mà không biết vì sao, đi theo Phá Hiểu thật sự rất khó. Xem ra đối phương không nhanh, trên thực tế muốn theo căn bản không có khả năng. Nếu như không phải lần trước hắn đi Thiên Tinh động phủ có được chút tạo hóa, tuyệt đối đã bị ném lại.
Giang Tả tự nhiên không để ý người theo sau, chỉ cần không ảnh hưởng tới hắn, trước mắt đều không sao. Chỉ là đợi sau khi bọn họ tới tầng ba, Giang Tả bỗng nhiên cau mày. Hắn phát hiện Tiên Linh động phủ hình như có cái gì bị kích hoạt, hơn nữa là thứ hắn chưa từng gặp. Rất nhanh hắn đã cảm tri được, biên giới tầng ba và tầng bốn xuất hiện thứ gì đó.
Vù vù!!!
Một bức tường chắn thuận theo biên giới phóng lên tận trời. Động tĩnh vô cùng lớn. có thể nói chỉ cần còn tam cấp và tứ cấp không có ai sẽ lỡ mất bức tường này. Sau đó Giang Tả nhìn hướng biên giới tầng ba và tầng hai, hắn phát hiện bên đó cũng xuất hiện một bức tường chắn mờ nhạt, rõ ràng khoảng cách xa như vậy, rõ ràng biên giới nhìn không thể nào thấy được. Nhưng mà tường chắn xuất hiện lại bị hắn thấy được.
Giang Tả hơi kinh ngạc, xảy ra chuyện gì rồi?
Loại chuyện này vượt qua dự liệu của hắn, hơn nữa không phải là do thứ trên trời gây ra. Hắn hơi đau đầu, này không phải là đang hạn chế tiến độ của hắn hay sao?
Người nào đang ở đây vướng tay vướng chân vậy?