Chương 1523: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 2 lượt đọc

Chương 1523: Vô Đề

Thế nhưng hắn vẫn nói:

- Tôi có thể hỗ trợ tranh thủ một ít thời gian.

Thanh Liên lắc đầu:

- Quá nguy hiểm.

Quả thật rất nguy hiểm, bị đám cá này bao vây muốn nguy hiểm tới tính mạng, tuy Biên Hải Đao Khách phòng ngự rất lợi hại, nhưng đối mặt với đám cá đó thì ai biết có thể kiên trì được bao lâu?

Cuối cùng Biên Hải Đao Khách thở dài:

- Nếu tiên tử không ngại, tôi có thể cõng cô, tận lực tranh thủ chút yên tĩnh cho cô.

Thanh Liên nghĩ nghĩ, cô biết Biên Hải Đao Khách là người tốt, hơn nữa phiền toái hắn cũng nhiều lần rồi, lại phiền toái thêm một lần nữa chắc cũng không sao?

Đến lúc đó kêu sư tỷ chuẩn bị chút tạ lễ, chắc vậy là ổn.

Còn những người khác, thật ra cô không muốn nhờ vả nhiều làm gì.

Chẳng qua ngoại trừ Biên Hải đạo hữu, với cả Giang đại ca mà cô cũng có chút quen quen.

Nếu là Giang đại ca, ừ, Giang đại ca sẽ không thèm để ý đến cô.

Lúc sau Thanh Liên không nghĩ nhiều nữa, cô nói với Biên Hải Đao Khách:

- Vậy thì phiền Biên Hải đạo hữu chút nữa vậy.

Biên Hải Đao Khách rất muốn nói, thật ra là phiền toái nhiều lắm đó.

Nhưng thôi, giúp người thì giúp cho trót vậy.

Nói thế nào nhỉ, nếu đổi lại là một vị tiên tử xa lạ khác, nhất định hắn sẽ không muốn giúp.

Nhưng Thanh liên thì khác, cô ấy thiện lương đến mức khiến người ta phải cảm thấy bất đắc dĩ.

Nên giúp một chút cũng không sao.

...

Lúc này Tô Kỳ vẫn đi theo phía sau Tiên Linh phủ chủ và Tần Thiên Ngưng.

Cô cũng biết, cái thứ diễn biến mà cô sắp thấy sẽ là một thứ rất khó lường.

Nhưng thật ra cô không hứng thú gì nhiều.

Cô vẫn muốn tìm được Vạn Diệp Tiên Linh sớm một chút, sau đó về nhà.

Đây mới là thứ cô muốn.

Thế nhưng cô cũng biết nôn nóng là vô ích, cho nên cô không tỏ ra thiếu kiên nhẫn, cứ yên lặng đi theo phía sau hai người kia.

Lúc này thanh âm của Tần Thiên Ngưng lại vang lên một lần nữa:

- Thiết tưởng? Công pháp? Qúa trình diễn biến?

Tiên Linh phủ chủ cười nói:

- Còn nhớ cái tư tưởng mà lúc trước anh đã nói với em không? Ừ, đó chính là tư tưởng mà Thiên Thư Lăng đã mai táng.

Tần Thiên Ngưng nói:

- Không phải anh đã nói là không có rồi sao?

Tiên Linh phủ chủ gật đầu:

- Quả thật không có, nhưng mấy năm nay vì tò mò nên anh đã thử hồi phục nó như cũ, sau đó phát hiện ra một thứ rất thú vị.

Em đoán xem, anh đã thấy được gì từ trong cái tư tưởng kia?

Tần Thiên Ngưng nói:

- Một thứ còn đẹp hơn cả em?

Vốn dĩ Tiên Linh phủ chủ đã chuẩn bị tốt câu trả lời, rốt cuộc bị nghẹn trở lại.

Sau đó hắn bất đắc dĩ nói tiếp:

- Thế thì không có, nhưng quả thật nó rất thú vị, đó là một loại tư tưởng sinh sinh diệt diệt, mà sinh sinh diệt diệt đều có điểm bắt đầu.

Điểm bắt đầu này có thể cất chứa vạn vật.

Tần Thiên Ngưng không thèm nghĩ ngợi mà nói ngay:

- Không hiểu.

Tiên Linh phủ chủ nói:

- Không hiểu mới mang em đi xem, nếu hiểu đã không cần xem rồi.

Tần Thiên Ngưng hỏi:

- Sau khi xem xong còn có thứ gì khác cho em chứ?

Tiên Linh phủ chủ khẽ cười, sau đó duỗi tay búng tay một cái, tiếp theo trong tay hắn xuất hiện một đóa hoa sen thủy tinh, vô cùng đẹp.

- Ừ, tặng cho em, là tự tay anh khắc.

Tần Thiên Ngưng cười cầm lấy bông hoa, sau đó nói:

- Thôi được rồi, bổn tiểu thư đành gắng đi xem cái quá trình diễn biến kia với anh vậy.

Tiên Linh phủ chủ không khỏi cười nói:

- Tần thiếu gia nói rất đúng, em gái hắn rất hay bị một đóa hoa dỗ dành.

Tần Thiên Ngưng dẫm vào chân Tiên Linh phủ chủ, nói:

- Vậy còn phải xem là ai đưa.

Tiên Linh phủ chủ lau sơ dấu giày ô uế, sau đó mang theo Tần Thiên Ngưng bước lên thềm đá.

- Đúng rồi, qua một thời gian nữa chúng ta đến chỗ nguyền rủa đi, em phải cho anh một cái nguyền rủa cực kì khủng bố tiếp theo mới được.

Tần Thiên Ngưng nói.

Tiên Linh phủ chủ đáp:

- Rốt cuộc muốn đi rồi? Em đã nói vấn đề này rất nhiều lần.

Tần Thiên Ngưng nói:

- Đến lúc đó anh cũng đừng hối hận.

Tiên Linh phủ chủ chỉ cười chứ không đáp, chỉ cần đừng bảo hắn phải đánh nhau với Tần thiếu gia, hắn không có gì phải hối hận cả.

Chủ yếu là do đánh không lại.

Hắn còn muốn giữ lại chỗ hữu dụng để mà cưới Thiên Ngưng nữa.

Nghĩ đến Tần thiếu gia trong lòng hắn liền sợ hãi, người đó càng ngày càng đáng sợ.

Trong hiểu biết của hắn, hắn luôn luôn đề cao Tần thiếu gia, vốn nghĩ bản thân đã đánh giá rất cao rồi, ai ngờ hóa ra vẫn là xem nhẹ.

Chẳng lẽ độc thân chính là nguyên nhân?

Hắn nhớ rõ, lúc còn nhỏ hai người cũng đâu chênh lệch bao nhiêu đâu.