Chương 1529: Vô Đề
Mà lúc đang hái thuốc, Tứ Nguyệt Thiên đột nhiên sửng sốt, cô cảm tri được một cổ lực lượng kéo dài, rất kỳ quái, nhưng cũng rất tinh thuần.
- Khí tức này vừa khá quen thuộc lại vừa lạ lẫm.
Tứ Nguyệt Thiên ngẩng đầu nhìn về phương xa, không khỏi nói.
Sau đó Tứ Nguyệt Thiên lại nói:
- May dữ vậy sao, được nhốt chung một chỗ?
Nói xong Tứ Nguyệt Thiên lần về phía cổ lực lượng đó.
Không bao lâu sau cô liền thấy được, là một người quen.
Người quen này dĩ nhiên là Thiên Dương Đạo Nhân.
Lúc này Thiên Dương Đạo Nhân đang ngồi trên một cái cây, hắn nhắm mắt tu luyện, mà cái cây này cung cấp rất nhiều lực lượng.
Nếu Giang Tả ở chỗ này, khẳng định sẽ thở dài, bởi vì đây là lực lượng chuẩn bị cho người truyền thừa là hắn.
Tầng chín bị phân tầng tám bị trộm, thật là...
Là đồ của người truyền thừa đó, cứ nói lấy là lấy à?
Đương nhiên, có thế nào Giang Tả cũng sẽ không ra tay ngăn cản.
Dù sao Thiên Dương Đạo Nhân có hạt giống lực lượng của Tiên Linh phủ chủ, nên hắn có quyền thừa nhận cổ lực lượng này.
Huống chi lực lượng có rất nhiều.
Tứ Nguyệt Thiên cảm khái:
- Chậc chậc, sắp đạt đến đỉnh của Lục giai rồi, lúc này đã được bao lâu đâu.
Có chút hâm mộ quá, sao cô không có được duyên may như thế nhỉ.
Khi nào cô mới có thể đột phá được Bát giai để bước vào Vấn đạo đây.
Lúc sau Tứ Nguyệt Thiên nhìn nhìn linh dược trong tay, tức giận bất bình nói:
- Hạ độc, mình muốn hạ độc.
Cô quyết định, sửa chữa lại phương thuốc của Đại Nhật Quy Nguyên Đan, cô muốn thêm vào trong đó một loại độc, ít nhất là một loại độc làm cho Thiên Dương Đạo Nhân tiêu chảy kéo đến chết.
Cô cũng không tin, lần này Thiên Dương Đạo Nhân còn có thể tránh thoát.
Lúc này Giang Tả định tu luyện cho thật tốt, nhưng Hồng Thự ở trong không gian cứ lăn qua lộn lại, hình như nó muốn ra ngoài chơi đùa.
Đại khái là đói rồi.
Rơi vào đường cùng, Giang Tả chỉ có thể thả chúng nó ra.
Lúc sau Hồng Thự cùng Đoạn Kiều xuất hiện ở trước mặt Giang Tả.
Hồng Thự nhìn Giang Tả:
- Cạc.
Giang Tả cảm thấy Hồng Thự là nói đói bụng.
Sau đó Giang Tả nhìn về phía Đoạn Kiều, nói:
- Mang theo nó đi tầng năm, bên kia có một loại trái cây giống táo, tuy chỉ có một cây nhưng cũng đủ cho nó ăn.
Lúc sau Giang Tả lại cho Đoạn Kiều mấy tấm bản đồ phân bố nơi này.
Về phần nguy hiểm, hắn không đề cập đến, hắn muốn chúng tự mình lăn lộn.
Có Đoạn Kiều đi theo, chí ít sẽ không chết ở đây.
Đoạn Kiều gật đầu, sau đó hỏi:
- Khi nào thì chúng tôi nên trở về?
Giang Tả nói:
- Không cần trở về.
Đoạn Kiều vừa nghe, tức khắc mừng như điên.
Chỉ là nghe câu tiếp theo của Giang Tả nó liền ỉu xìu:
- Ta sẽ tìm các ngươi, tìm không thấy ta sẽ triệu hoán cưỡng chế.
Đoạn Kiều chỉ có thể nói:
- Chúng tôi sẽ không chạy loạn.
Triệu hoán cưỡng chế đau lắm, Đoạn Kiều không thích bị đau chút nào.
Nuôi ở trong nhà là không tốt ở chỗ này.
Lúc sau Đoạn Kiều liền ngồi ở trên người Hồng Thự, sau đó nói:
- Tiểu Hồng, xuất phát đi, sẽ có táo ngon để ăn ngay!
- Cạc!
Hồng Thự kêu một tiếng, sau đó bắt đầu nhanh chóng chạy lên, mục tiêu của chúng nó đúng là tầng thứ tư.
Nhưng tốc độ có hơi chậm.
Với tốc độ hiện giờ của chúng nó, muốn tới được tầng năm không biết là ngày tháng năm nào nữa.
Giang Tả lắc đầu, sau đó quăng cái cánh đạo sĩ kia cho hắn ra ngoài. Cái cánh đó bám vào người Hồng Thự, toàn thân Hồng Thự nhấc khỏi mặt đất, tốc độ tăng lên không biết bao nhiêu lần.
- Oa, tiểu Hồng ngươi có thể chậm lại một chút không?
Đột nhiên gia tốc làm Đoạn Kiều bị dọa.
- Cạc, cạc cạc...
Ta cũng rất tuyệt vọng, ta cũng rất sợ hãi aaaa...
Nhìn thấy chúng nó biến mất, Giang Tả mới thu hồi ánh mắt mình lại.
Còn về rào chắn ở biên giới, có lẽ người khác không có cách nào, nhưng Đoạn Kiều thì khác, nhất định không thể ngăn được nó.
Nhịp cầu vạn giới cũng không phải là hư danh.
Cho dù chỉ là một nửa, nó vẫn có một phần thiên phú của Nhịp cầu vạn giới.
Một cái rào chắn hèn mọn mà thôi, tùy tiện chút cũng qua được.
Dù sao thì rào chắn ở biên giới cũng chẳng cao thâm đến đâu.
Nhiều lắm là cấp bậc Đại Đạo thôi.
...
Tầng thứ bảy
Đạo sĩ đi trên đường nhỏ, hắn vẫn như cũ, muốn tìm kiếm người có duyên.
Chỉ là đi được một hồi hắn đột nhiên ngây ngẩn cả người.
- Lần trước gặp người tàn nhẫn kia, hắn đã trả tiền mình chưa?
Sau đó đạo sĩ bất chợt nhớ ra:
- Chưa đưa, hắn cư nhiên chưa đưa tiền cho mình, cho dù mình có quên hắn cũng nên nhắc nhở chứ!
Đã là khách quen rồi mà không có chút chữ tín nào!
Đạo sĩ rối rắm một hồi, vốn định đi đòi tiền, nhưng suy đi nghĩ lại một hồi, hắn quyết định thôi vậy.
Lần sau gặp lại đòi luôn một thể.
Bây giờ tới đòi, không biết có gặp phải phiền phức nào không.
Hắn có thói quen ngàn dặm đòi tiền sao?
Không có.