Chương 1540: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1540: Vô Đề

Hỏa Diện nói:

- Không đủ, không cần phải xen vào bọn họ, thoát khỏi nguy cơ trước mắt hẵng tính tiếp, ít nhất cũng phải tìm được người Tu luyện Lục giai.

Thủy Diện nói:

- Đã biết, tôi tiếp tục điều tra.

Lãnh Diện nói:

- Nhanh lên.

Thủy Diện nói:

- Được.

Thủy Diện bị thương nhẹ nhất, hiện tại việc hắn cần làm là tìm được một người phù hợp để đánh lạc hướng con phi ưng này.

Còn đối phương là ai, không quan trọng, chỉ cần đủ thực lực là được.

Nếu cứ tiếp tục tình trạng này, không biết bọn họ còn cầm cự được bao lâu.

Tốn một lúc lâu, ánh mắt Thủy Diện sáng lên, hắn nói:

- Cảm tri được khí tức của ma tu Nam Huyên.

Nghe được Thủy Diện nói như vậy, Hỏa Diện cùng Lãnh Diện đều vui vẻ, thật là oan gia ngõ hẹp mà.

Hỏa Diện nói:

- Lợi dụng linh thú này giết ma tu Nam Huyên luôn.

Mới chưa được bao lâu, nhất định trong người cô ta vẫn còn mang thương tích, nếu thật sự không giết được chúng ta lại bồi thêm một đao nữa.

Lãnh Diện cùng Thủy Diện cũng gật đầu đồng ý.

Thật là may quá, cư nhiên đụng phải kẻ thù ở chỗ này.

Bọn họ không tin lần này còn có ma tu Vẫn Tinh nhảy ra phá đám.

Lúc này đây, có nói cái gì cũng phải giết cho bằng được ma tu Nam Huyên, dù sao cũng có thù oán với nhau, bọn họ không muốn lúc bản thân độ kiếp bị người ta nhìn chằm chằm.

Người Thất giai Nhập đạo không phải là dễ chọc, đặc biệt là hiện tại bọn họ đã mất đi hạt châu kia.

Thủy Diện nói:

- Tôi dẫn đường.

...

Lúc này La Ảnh đang giải cái bố cục thứ năm, nhưng hắn phát hiện hắn giải mãi vẫn không được.

Suy nghĩ xem thiếu cái gì nhỉ?

Nếu không với tiến độ của hắn, đã sớm giải quyết xong cái bố cục thứ năm này rồi.

Trong mấy ngày này, bố cục thứ năm đã khiến hắn tốn rất nhiều thời gian.

- Không đúng, hình như là bị chỗ nào đó chặn lại, hay đúng hơn là có nơi nào đó cần lực lượng.

Lúc sau La Ảnh tính toán, nhưng trước sau vẫn không tính ra được gì.

- Là phương hướng sai rồi sao?

Dứt lời La Ảnh ngẩng đầu nhìn trời.

Lúc này hắn mới nhìn thấy, thì ra trên không trung xuất hiện biến hóa rất nhỏ.

Biến hóa rất nhỏ đó như đang không ngừng hấp thu lực lượng chung quanh.

Sau đó La Ảnh đã biết.

- Không có đủ lực lượng để kích hoạt cùng một lúc sao? Nhưng phải bổ sung lực lượng như thế nào?

La Ảnh lại bắt đầu bói toán, nhưng hắn vẫn tính không ra.

Hắn phát hiện chỉ cần những thứ liên quan đến Tiên Linh động phủ hắn đều không thể xem xét, đây là một loại cảm giác rất kì quái.

Rõ ràng tính một chút cảm thấy mọi thứ đều bình thường, nhưng lại cảm giác trong đó có gì đó không bình thường.

Vô pháp lý giải, vô pháp chạm đến.

Một thứ sâu xa đến như vậy, có lẽ khi hắn đi đến bước tiếp theo sẽ tìm hiểu được.

Nhưng khi nào mới đến được bước tiếp theo đây?

Chẳng lẽ cứ phải chờ đợi mãi sao?

Cuối cùng La Ảnh lựa chọn chờ đợi.

Không có gì khác, chỉ có thể chờ đợi biến hóa mới, lúc không còn cách nào cũng chỉ có thể xem xét tình thế, hành sự dựa theo hoàn cảnh.

...

Lúc này ma tu Nam Huyên ngồi ở trên cỏ.

Mà Mặc Ngôn đang gối lên chân cô ngủ.

Ma tu Nam Huyên vuốt ve đầu Mặc Ngôn, cưng chiều hiện rõ trong mắt không thể nghi ngờ.

Cô rất thích cuộc sống như thế này, hay nói đúng hơn đây là cuộc sống cô đã mong đợi rất nhiều năm.

Thế nhưng lại không dám mong ước xa vời.

Mặc Ngôn trở mình, sau đó lẩm bẩm nói:

- Mẹ ơi, Ngôn Ngôn muốn ăn sủi cảo.

Ma tu Nam Huyên nhìn Mặc Ngôn cười cười, cô dùng tay vuốt ve gương mặt Mặc Ngôn.

Đây là con gái cô.

Con gái cô kêu cô là mẹ.

Còn gối chân cô ngủ.

Đời này, cô thấy đáng giá rồi.

- Con gái mẹ...

Ma tu Nam Huyên trầm mặc một hồi lại nói tiếp:

- Mẹ xin lỗi con, rất xin lỗi con.

Cô không dám cầu xin tha thứ, đã biết rõ bên đó không có người, vậy chẳng khác nào tự tay mình giết chết con gái mình, cô không có tư cách được tha thứ.

Mà ma tu Vẫn Tinh vẫn có thể được tha thứ, vì kéo Mặc Ngôn từ trong Qủy Môn Quan trở về là trưởng bối nhà hắn.

Điều duy nhất cô có thể làm, là trong mấy năm nay đánh cho sợ những kẻ dám ăn hiếp Mặc Ngôn.

Làm Mặc Ngôn có thể vui vẻ an toàn lớn lên.

Ma tu Nam Huyên phục hồi lại tinh thần, ít nhất hiện tại Ngôn Ngôn còn ở bên cô.

Chỉ là rất nhanh, cô nhíu mày lại.

Cô cảm giác được khí tức quen thuộc.

Quỷ tu Tam Diện.

- Tới thật nhanh, hơn nữa có cả thứ khác.