Chương 1546: Vô Đề
Chỉ là tất cả mọi người đều không nghĩ tới, độ kiếp tuyệt đối không chỉ có ba người bọn họ.
Lúc này, Giang Tả ở tầng thứ ba mở mắt, hắn đứng lên, ngẩng đầu nhìn bầu trời nói:
- Chà, lại độ kiếp sao? Lần này lại là phiên bản tiến hóa?
Giang Tả vừa nói xong, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện xoáy nước đáng sợ, theo sự xuất hiện của xoáy nước, Kiếp Vân cuồn cuộn mênh mang xuất hiện từ trong xoáy nước.
Ngay tại lúc xoáy nước xuất hiện, một cổ khí tức nhiếp nhân tâm phách, trấn áp vạn vật nháy mắt buông xuống
Bên đầu tiên nhận thấy tất cả những chuyện này chính là đám người Hắc Bào ma tu, sau khi nhận thấy được cổ khí tức đó, Hắc Bào ma tu cùng Đan Tuyết ma nữ lập tức sợ hãi.
Cảm giác vô lực, tim đập nhanh trong nháy mắt tràn ngập bọn họ.
Đối mặt với uy áp bất thình lình, bọn họ thậm chí sắp đứng không nổi.
Đan Tuyết ma nữ lập tức nói:
- Sư huynh?
Hắc Bào ma tu không nói bất kì điều gì, hắn trực tiếp triệu hoán đóa hoa kia về, sau đó lập tức bùng nổ, nương theo sức nổ hắn mới có sức lực mang Đan Tuyết ma nữ rời đi.
Giống như bùng nổ bên bờ tử vong.
Đúng vậy, một khi bị Thiên kiếp chiếu cố, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.
Chờ thoát đi cũng đủ xa xong, cả người Hắc Bào ma tu đều tê liệt ngã xuống mặt đất.
Đan Tuyết ma nữ cũng không tốt hơn chút nào.
Nhưng Kiếp Vân kia vẫn ở đó như cũ, chỉ là cách khá xa mà thôi.
Cái loại cảm giác tim đập thình thịch này không cách nào xua tan, hơi thở tử vong kia như vẫn vờn quanh họ.
- Này, đây là Thiên kiếp?
Đan Tuyết ma nữ có chút khó có thể tin.
Sắc mặt Hắc Bào ma tu tái nhợt:
- Hẳn là vậy, Phá Hiểu thăng một cảnh giới nhỏ còn khoa trương như thế, huống chi là thăng đại cảnh giới.
Đan Tuyết ma nữ nói:
- Chính là, hắn mới từ Tứ giai lên Ngũ giai mà, chẳng lẽ là...
Hắc Bào ma tu tiếp lời Đan Tuyết ma nữ nói:
- Thẩm phán Thiên Phạt.
Đúng vậy, từ trước đến nay Thiên kiếp của Giang Tả đều là Thiên Phạt.
Chỉ là lần này có hơi dữ dội quá, so với trước đây còn chấn động nhân tâm hơn.
Thế nhưng Giang Tả không thèm để ý, chuyện thường ngày mà thôi, về bản chất vẫn là giống nhau.
Còn đối với những kẻ vừa mới vừa ngơ, nhất định chịu ảnh hưởng không nhỏ.
Điều này cũng giống như một người lợi hại đột nhiên xuất hiện từ trên không trung, với không trung nứt ra rồi một người bay lên không trung đối mặt với sự hủy diệt vậy, giữa hai người có sự chênh lệch rất lớn.
Chỉ một câu thôi, có thêm hiệu ứng thì càng thêm đặc biệt.
Chỉ có người trong nghề như Giang Tả mới biết, kỳ thật về bản chất đều giống nhau.
Hoe hòe lòe loẹt mà thôi, có ích gì đâu.
Chỉ tay mạnh nhất của hắn còn chẳng có hiệu ứng đặc biệt nào.
Thế nhưng sau khi xoáy nước xuất hiện, Giang Tả liền có chút kinh ngạc, giống như có ba Kiếp Vân khác bị hút lại đây.
Sau đó Thiên kiếp của hắn thay đổi trong nháy mắt, trở nên mạnh hơn rất nhiều.
- Chỗ này còn có người độ kiếp? Vậy không phải bọn họ chết chắc rồi sao?
Đương nhiên, đối với chuyện này Giang Tả cũng không thèm để ý.
Tiếp tục chờ Thiên kiếp báo danh tự.
Giang Tả không thèm để ý, không có nghĩa là người khác không thèm để ý.
Qủy tu Tam Diện trực tiếp ngây ra.
Thiên kiếp của bọn họ đi đâu vậy?
Xoáy nước đáng sợ kia là chuyện thế nào?
Vì sao bọn họ cảm thấy sợ hãi thế này?
Giống như sẽ chết ngay tại chỗ?
Bấy giờ La Ảnh cũng khiếp sợ, chuyện này xảy ra khi nào?
Nhưng khi hắn muốn thử tính toán một phen, lập tức phun ra một búng máu.
Ngay cả la bàn cũng nứt tứ tung.
- Thiên cơ bất khả lộ, cố xem nhất định chết?
La Ảnh có chút hoảng sợ nhìn xoáy nước, đây là Thiên kiếp sao?
Chẳng lẽ là vị kia?
Đối với xoáy nước này, tất cả mọi người ở tầng một đều thấy được, tầng hai cũng như vậy.
Tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được loại cảm giác này, nhưng bọn họ cũng không biết nó từ đâu ra.
Đương nhiên, đám Xích Huyết Đồng Tử là ngoại lệ.
Mặc Ngôn nói:
- Có phải Phá Hiểu đại lão lại muốn độ kiếp hay không? Có phải chúng ta sẽ gặp xui xẻo?
Xích Huyết Đồng Tử chỉ huy cây, cố gắng bay thật xa.
Tới gần Phá Hiểu độ kiếp, cho dù không ở trong Thiên kiếp cũng là trí mạng.
Lúc này Tĩnh Nguyệt tỷ ở tầng năm vẫn luôn áp chế, cô cảm thấy mình còn có thể áp chế một thời gian nữa.
Đúng, hiện tại cô không thể độ kiếp, loại chuyện độ kiếp này khi nào về tới Thánh Địa hẵng tính tiếp.
Chỉ là khi cô đang miên man suy nghĩ như thế, đột nhiên có một cổ khí tức Thiên kiếp buông xuống, sau đó câu động Thiên kiếp của cô, ngay sau đó Tĩnh Nguyệt cảm giác Thiên kiếp của bản thân mất đi sự khống chế, buông xuống.
Trong nháy mắt, Thiên kiếp tỏa định Tĩnh Nguyệt, hai con hung thú hình chiếu kia lập tức biến mất.
Nhưng cũng vì thế mà Tĩnh Nguyệt thoát khỏi lòng đất.
Tuy đã thoát khỏi, Tĩnh Nguyệt lại không có chút cảm giác vui sướng nào.