Chương 1566: Vô Đề
Hiện tại Thanh Liên trọng thương hôn mê, Hắc Bào ma tu trọng thương không thể động đậy, tuy rằng đã tỉnh, nhưng lúc này còn không bằng hôn mê.
Tốt xấu gì lúc chết cũng không cần phải sợ.
Hắc Bào ma tu thở dài, lần mua bán này hắn lỗ nặng rồi.
Hắn buôn bán nhiều năm, hầu như chưa hề lỗ vốn, hắn vứt bỏ nhiều pháp bảo như vậy, chủ yếu vẫn là vì muốn một vốn bốn lời.
Cuối cùng vẫn là lỗ nặng.
Thế nhưng ngẫm nghĩ một hồi hắn lại càng thêm khó chịu, vì đã chết rồi thì không thể làm ăn gì được nữa.
Kỳ thật, đối với hắn có lỗ nặng một lần cũng không sao, nhưng lần này là trực tiếp phá sản đó, ngay cả cơ hội Đông Sơn tái khởi cũng chẳng có.
Nếu sau khi chết có địa ngục thì tốt rồi, hắn còn có thể buôn bán, thiên đường thì thôi đi, nghe nói thiên đường quá tốt, không phải là nơi thích hợp cho hắn buôn bán.
- Ủa?
Hắc Bào ma tu hơi kinh ngạc, lúc này Biên Hải Đao Khách lại đứng lên.
Dũng khí đáng khen đó.
Chết cũng phải đứng, thật quá anh dũng.
Chết như vậy quá mệt mỏi, Hắc Bào ma tu cảm thấy vẫn là thôi đi.
Không kiếm tiền, không kiếm tiền nữa.
Thật ra Biên Hải Đao Khách không có quá nhiều suy nghĩ.
Hắn chỉ là một tán tu, không có gì vướng bận, nhưng hắn cũng không muốn nằm mà chết.
Con đường Tu luyện của hắn trước giờ chưa từng suôn sẻ, nhưng hắn vẫn kiên trì cho đến tận bây giờ.
Có thể nói, tất cả đều do hắn tự nỗ lực.
Vì vậy, dù có chết hắn cũng phải cố gắng.
Hơn nữa, hắn không thể để Thanh Liên chết trước hắn.
Hắn thừa nhận Thanh Liên là một kẻ phiền toái, nhưng cô ấy thực sự là một người tốt.
Một người như vậy không nên chết trước mọi người.
Biên Hải Đao Khách thất tha thất thểu đi đến trước mặt Thanh Liên, ừm, đủ rồi.
Chính mình cũng coi như tận lực.
Đối với hành động của Biên Hải Đao Khách, phân thân Long Trảm cũng không để ý gì, miễn không cản trở hắn giết người là được.
Còn bọn họ muốn lựa chọn chết như thế nào là chuyện của bọn họ, không liên quan gì tới hắn.
Dù sao có lựa chọn thế nào cũng không gây phiền toái gì cho hắn.
Bởi vì ngay cả phản kháng bọn họ cũng không thể làm được.
Tứ giai thì phản kháng được cái gì?
Cho dù có là Ngũ giai Lục giai, ở trước mặt hắn vẫn yếu nhớt như cũ.
Đây là sự chênh lệch giữa tu vi với tu vi.
Một đại cảnh giới, đâu phải muốn vượt qua là vượt qua? Mười Lục giai cũng không phải là đối thủ của một Thất giai.
Căn bản không so sánh được.
Cho nên không phải Long Trảm coi khinh Biên Hải Đao Khách, mà là Biên Hải Đao Khách thật sự không có tư cách khiến hắn phải xem trọng liếc mắt một cái.
Không suy nghĩ thêm, Long Trảm trực tiếp huơ móng vuốt, hắn muốn một chiêu lấy mạng, đương nhiên, là một chiêu lấy sạch ba mạng.
Về mặt lý luận là không có vấn đề, nếu xảy ra chút vấn đề nào đó, hắn không ngại thử lại một lần.
Dù sao bây giờ hắn có rất nhiều thời gian.
- Chung quy vẫn là quá yếu, muốn trách thì trách các người quá yếu.
Lúc sau Long Trảm định ra tay.
Nhưng ngay lúc này, Tiên Linh kiếm đột nhiên chấn động lên.
Đúng vậy, Tiên Linh kiếm chấn động vô cùng rõ ràng.
Long Trảm kinh hãi, Quỷ Kiến Sầu cũng kinh hãi.
Phải biết rằng, Tiên Linh kiếm đang bị bọn họ áp chế, làm sao lại chấn động được?
Nhưng sau khi Tiên Linh kiếm chấn động một hồi liền thoát khỏi áp chế, sau đó nó phóng lên cao.
Không chỉ Tiên Linh kiếm, ngay cả truyền thừa thủy tinh trong tay phân thân Long Trảm cũng phóng lên cao.
Lần này thật sự làm Long Trảm phẫn nộ rồi.
- Là ai?
Nhưng không có người trả lời hắn, duy nhất trả lời hắn, chính là Tiên Linh kiếm đột nhiên bổ về phía không trung một kiếm.
Một kiếm này nhìn thì có vẻ không uy thế gì, nhưng không gian ở đó đã bị hở ra một lỗ hổng.
Mà từ trong lỗ hổng, một người từ trên trời giáng xuống.
Không thể thấy rõ bóng dáng của người này, nhưng trên người hắn lại có một cổ khí tức khiến người khác hồi hộp sợ hãi.
Trên người người này chảy rất nhiều máu, nhưng có vết máu đó khí tức của hắn lại càng thêm đáng sợ.
Chỉ trong nháy mắt, người này đáp lên trên mặt nước.
Sự xuất hiện của hắn khiến mọi người có chút kinh ngạc.
Mà càng làm cho Long Trảm phẫn nộ chính là, truyền thừa thủy tinh cùng Tiên Linh kiếm lại chủ động tới gần người kia.
Đúng vậy, sau khi người kia rơi xuống, mặc kệ là Tiên Linh kiếm hay là truyền thừa thủy tinh đều trực tiếp xuất hiện ở trước mặt hắn.
Giống như hắn mới là chủ nhân thật sự của những thứ này.
Mà thấy một màn như vậy, Hắc Bào ma tu liền ngây ngẩn cả người, ngay sau đó âm thầm cười to sung sướng ở trong lòng: Kiếm lời, kiếm lời, lời to, mình là thương nghiệp quỷ tài, sao mà lỗ nặng được chứ? Mình không hề lỗ!
Ha ~
Bởi vì quá mức hưng phấn, Hắc Bào quỷ tu không kịp thở vội một hơi, cuối cùng hôn mê tại chỗ.
Chẳng qua trước khi hôn mê, trên khóe miệng hắn còn mang theo nét cười.
...