Chương 1568: Vô Đề
Long Trảm không hề nghĩ nhiều, mà là trực tiếp võ trang vảy toàn thân, ngược lại hắn muốn nhìn xem lúc này Tiên Linh kiếm mạnh đến mức nào,
Sau đó một tiếng rồng ngâm, Long Trảm công kích thẳng về phía Giang Tả.
Giang Tả nhìn con rồng đang lao về phía mình, đời trước hắn không quen biết con rồng này, chẳng qua thực lực của con rồng này quá tệ.
Hoặc nói đúng hơn, thánh thú Long tộc không một ai đánh đấm được.
Năm đó Thánh Thú Thủy Long cũng chỉ là cái dạng đó, ừm, phải nói là thanh thú tứ tộc cũng là cái dạng đó mới đúng.
Không tính là xuất sắc.
Nhìn thấy Long Trảm xông tới, Giang Tả cũng không quá để ý.
Hắn vẫn không hề có ý định khống chế Tiên Linh kiếm, hiện tại lực lượng của Tiên Linh kiếm đang không ngừng gia tăng, hay nói đúng hơn, trong nháy mắt lúc Tiên Linh kiếm nhấc lên thì lực lượng của Tiên Linh động phủ đã bị Tiên Linh kiếm điều động.
Chỉ trong thời gian một hơi thở, Tiên Linh kiếm chém thẳng ra một kiếm.
Một kiếm này giao tranh với Long Trảm.
Không có tiếng nổ mạnh, không có đối kháng dư ba, mà là một kiếm chém xuống lướt thẳng qua lực lượng của Long Trảm, lướt thẳng qua thân thể của Long Trảm, cuối cùng biến mất không thấy.
Mà Long Trảm cũng sững sờ tại chỗ.
Lúc này, không trung không hề phát sinh thứ gì, mà dưới nước đã bị một kiếm đó chém thành hai nửa, không thể liền lại rất lâu.
Lúc sau, thanh âm mơ hồ lại truyền đến:
- Thánh thú Long tộc, đáng chết.
- Tiên Linh kiếm?
Long tộc ha ha ha cười to:
- Đã không còn chủ nhân, Tiên Linh kiếm còn có thể gọi là Tiên Linh kiếm sao?
Tiên Linh phủ chủ đã chết, cho dù ngươi có thể chém giết ta lại như thế nào?
Sống đến cuối cùng chỉ có thánh thú Long tộc chúng ta!
Thuỷ tổ đã tỉnh lại, một kẻ không có chủ nhân như người còn có thể một kiếm trảm Long tộc sao?
Ngươi chẳng qua chỉ là một thanh kiếm!
Nhất định ngươi sẽ bị hủy diệt!
Nhất định...aaaaaaa!
Giờ khắc này, thân thể Long Trảm rách nát, hoàn toàn diệt vong.
Tiên Linh kiếm cũng không vì mấy lời của Long Trảm mà có suy nghĩ khác, sau đó nó hướng về phía Quỷ Kiến Sầu.
Kiếm ý khủng khiếp trực tiếp áp về phía Quỷ Kiến Sầu.
Giờ khắc này, Quỷ Kiến Sầu cảm giác trên đỉnh đầu có một thanh tuyệt thế hung binh đang nhìn chằm chằm, chỉ cần hắn động một chút, có thể hung binh này sẽ muốn mạng của hắn.
Hắn vậy mà lại cảm giác chính mình không cách nào cản nổi.
Đối mặt Tiên Linh kiếm, hắn có sợ hãi.
Nhưng hắn không biết nên mở miệng như thế nào.
Hắn không muốn giống như Long Trảm, bị một kiếm chém giết.
Chỉ là không đợi Quỷ Kiến Sầu mở miệng, Tiên Linh kiếm lại mở miệng:
- Tiên Linh kiếm, không trảm hậu nhân công thần.
Một trận Thần Chiến, Nhân tộc thương vong hầu như không còn, truyền thừa xói mòn, thông tin đứt gãy.
Cuối cùng không còn ai nhớ rõ trận chiến, càng đừng nói chi người tham gia trận chiến.
Nhưng thiên hạ có thể quên, chỉ có Tiên Linh kiếm vĩnh thế không quên.
Tất cả những ai đã tham gia, lưu danh muôn thuở ở nơi này, đây là nơi yên nghỉ, là nơi mọi người sẽ được ghi nhớ mãi mãi.
Tiên Linh động phủ còn, chốn yên nghỉ vẫn còn.
Tiên Linh kiếm còn, những người tham chiến còn được ghi nhớ,
Nơi yên nghỉ, nhớ về những con người mà thế nhân đã lãng quên từ lâu, ghi nhớ công tích, ghi nhớ đóng góp của họ.
Nơi yên nghỉ, chứng minh mọi thứ họ đã cho đi đều đáng giá.
Đây là nơi yên nghỉ, nơi này nhớ rõ mọi người.
Nơi đây có tên chiến sĩ. Hậu nhân chiến sĩ, Tiên Linh kiếm tuyệt không tùy tiện chém giết.
Dùng danh Võ Vương, lấy danh Ngô chủ, lấy danh Đại tiểu thư, xin thề!
Thanh âm của Tiên Linh kiếm từ trong không trung truyền tới.
Lúc này Giang Tả nhìn thấy không trung xuất hiện vô số đốm sáng.
Hắn tùy ý nhìn một chút, phát hiện thấy vài thứ được ghi ở trong đó.
"Đạo tu Tửu Sinh, Đại Đạo Thiên Thành tham dự Thần Chiến, tổ sư của Ngũ Quang Thập Sắc Tông, chém giết bảy tên Đại Đạo giả dị vực, tham gia trận chiến cuối cùng, sinh tử không rõ...
Nơi này ghi lại cuộc đời của Đạo tu Tửu Sinh, cùng với một bức chân dung.
Lúc sau hắn lại nhìn một cái khác:
Quỷ tu Chấn Thiên Kiều, Cửu giai Chứng đạo tham dự Thần Chiến, là tán tu... Chết trận.
Phù Tu Minh Nguyệt Châu, Bát giai Vấn đạo tham dự Thần Chiến... Chết trận.
Ngự Linh Tông Tây Môn Xuy Đăng, Cửu giai Chứng đạo tham dự Thần Chiến... Chết trận.
Ma Tu Tất Thu, Thất giai Nhập đạo tham dự Thần Chiến... Chết trận.
Ngự Linh Tông Linh Long Bách Khê, đỉnh Cửu giai tham dự Thần Chiến... Chết trận.
...
Giang Tả nhìn thấy có rất nhiều cái tên, bao gồm tin tức tỉ mỉ và cả ảnh chụp.
Có thể nói, nơi đây là mồ chôn anh hùng trận Thần Chiến.
Nơi này, quả thật không nên quấy rầy.
Đối với những người này, Giang Tả có đủ tôn trọng.
Lúc trước trong Thiên Địa Đại Thế hắn cũng có cảm giác này.
Bọn họ không mạnh, nhưng đáng để kính nể.
Không thể phủ nhận, thế giới này là bọn họ dùng mệnh đánh mà ra.
Giang Tả đã từng tận mắt nhìn thấy, đặc biệt là trận chiến phòng ngự của Ngự Linh Tông cùng thánh thú Huyền Vũ.
Thở dài một tiếng, Giang Tả cũng không muốn tiếp tục truy cứu chuyện gì, hắn chỉ nói với Tiên Linh kiếm:
- Đưa chúng ta ra ngoài đi.
Những kẻ còn lại đều không có nói chuyện, hoặc nhiều hoặc ít, bọn họ đều thấy được những tin tức trên kia.
Cho dù hiểu hay không, ai nấy đều biết đây không phải chỗ để bọn họ làm càn.
Tiên Linh kiếm không trả lời, chẳng qua Giang Tả nhìn thấy những người ở đây lần lượt được đưa ra ngoài.
Giang Tả đặc biệt quan sát Biên Hải Đao Khách cùng Thanh Liên, hắn phát hiện dường như Biên Hải Đao Khách đang cho Thanh Liên đan dược bảo mệnh.
Trước mắt xem ra, còn có thể giữ mệnh.
Những chuyện khác Giang Tả không quan tâm.
Chuyện của người trẻ tuổi hắn không quản được.
Nếu là Tô Kỳ chắc chắn sẽ rất tò mò.
Dù sao cũng chẳng liên quan gì hắn.