Chương 1574: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1574: Vô Đề

Bách Linh Cốc.

Ngay trong lúc đám Tô Kỳ vừa đi ra .

Ngay tức khắc, điện thoại di động của cô rơi xuống đất.

Ngay từ đầu Tô Kỳ còn tưởng rằng máy của người nào, phát hiện là của mình mới thu hồi.

Nhưng mà chung quanh có rất nhiều người, cô cũng không có lộ ra cái gì.

Chỉ là có chút cuống cuồng muốn rời đi.

Nhưng cô chưa kịp rời đi, cô và Tĩnh Nguyệt nhận được tin tức Thanh Liên trọng thương.

Dọa cả hai giật nảy mình.

Không đúng, ngay từ đầu không thấy Thanh Liên mới thật bị dọa cho giật mình.

Rất nhanh các cô đến gian phòng Thanh Liên chữa thương.

Xác định Thanh Liên không có gì đáng ngại, Tĩnh Nguyệt hỏi Tô Kỳ.

- Điện thoại di động của em vừa rồi mới rơi xuống?

Tô Kỳ lấy điện thoại di động ra, phát hiện hết pin, hơn nữa còn bị rơi hỏng, cần đơn giản sửa lại một chút.

- Em cũng cảm thấy kỳ quái, điện thoại di động của em rõ ràng đã mất, tại sao đột nhiên đồng thời truyền tống ra?

Tô Kỳ có chút nghi ngờ.

Tĩnh Nguyệt lên tiếng.

- Có thể là Tả ca của em theo đuôi em, vừa rồi phát hiện điện thoại di động của em rơi xuống, nhặt về cho em.

Tô Kỳ trợn trắng mắt, sau đó nói.

- Em phải trở về, không thấy em, không biết anh ấy có tức giận hay không, cũng nhiều ngày qua rồi.

Tĩnh Nguyệt gật đầu.

- Trên lý thuyết nó sẽ giận.

- Em về trước đây.

Không đợi Tĩnh Nguyệt nói xong, Tô Kỳ đã xoay người đi ra ngoài, thuận tiện nói.

- Trên thực tế, anh ấy sẽ không tức giận.

Tĩnh Nguyệt nghe thế liền thấy bất đắc dĩ, tiểu oán phụ vẫn không kịp chờ đợi trở về gặp họ Giang kia.

Có điều thời gian lần này quả thật hơi lâu một chút.

Sau đó Tĩnh Nguyệt đến bên người Thanh Liên, tiếp theo là sững sờ, bắt đầu quan sát kỹ.

- Thánh nữ sư tỷ, thế nào rồi?

Lúc này Thanh Liên cũng vừa lúc tỉnh lại.

Tĩnh Nguyệt lên tếng:

- Thanh Liên, em xanh.

- Cái gì?

Thanh Liên ra vẻ khó hiểu.

Tĩnh Nguyệt lại lên tiếng:

- Trên đầu em xanh.

Thanh Liên.

"???"

- Sư Tỷ, chị nói cái gì?

Thanh Liên thực sự không hiểu, cái gì xanh với không xanh?

Tĩnh Nguyệt lấy điện thoại di động ra chụp hình cho Thanh Liên, xong cho Thanh Liên nhìn.

- Em xem, trên đầu em có sợi tóc màu xanh lục, ách, hình như là rể cỏ.

Thanh Liên cũng rất kinh ngạc, xong nhớ tới:

- Hình như là của Biên Hải đạo hữu.

Tĩnh Nguyệt lăng xuống:

- Cái gì? Biên Hải Đao Khách? Em lại gặp phải hắn?

Biên Hải Đao Khách xa xa đang bế quan đột nhiên sờ sờ tóc, xong ngơ ngác một chút.

- Chuyện gì vậy?

Giang Tả lúc này còn đang xem ti vi, hắn một mực đang suy nghĩ đến một vấn đề.

Chờ lát nữa nên tức giận như thế nào mới thích hợp, quá tức giận không được, không tức giận dường như cũng không ổn.

Dưới tình huống bình thường, không tức giận khẳng định là không bình thường.

Nếu hắn đi ra ngoài mười ngày, Tô Kỳ không liều mạng với hắn mới lạ.

Cuối cùng Giang Tả cảm thấy, chờ chút bớt nói mới tốt.

Lạnh lùng một chút.

Mới vừa nghĩ tới đây, Giang Tả cũng cảm giác có người đang mở cửa.

Được rồi, Tô Kỳ trở lại.

Rất nhanh cửa liền mở ra, quả nhiên Tô Kỳ đang hiện ra dáng vẻ rất gấp.

Giang Tả bất đắc dĩ, lo lắng đột nhiên không còn, hắn còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì.

Có điều quần áo Tô Kỳ cũng không sạch sẽ, hẳn là sau khi độ kiếp mới xuất hiện như vậy.

Nhưng mà Giang Tả không nói gì, liếc mắt nhìn liền quay đầu tiếp tục xem TV.

Nhìn có chút lạnh lùng.

Nhìn thấy Giang Tả như vậy, Tô Kỳ có chút lo lắng, xong cẩn thận nói:

- Anh, tức giận?

Giang Tả suy nghĩ một chút:

- Ừm.

Hắn lúc đầu muốn nói không có, mặc dù là nói thật, nhưng vậy ngược lại lộ ra tức giận hơn.

Nhưng lại nghĩ, chi bằng nói thẳng đang tức giận.

Có thể sẽ tốt một chút.

Tô Kỳ lập tức nói::

- Em thay quần áo một chút.

Nói xong, Tô Kỳ chạy về phòng.

Không bao lâu cô chạy ra, mặc quần vào thì đi lại thuận lợi hơn.

Tiếp đó cô chạy tới bên người Giang Tả, chui vào trong ngực Giang Tả, ôm Giang Tả thật chặt mới lên tiếng:

- Để cho em ôm một cái.

Giang Tả không nói gì, nhưng mà theo bản năng đưa tay sờ tóc Tô Kỳ một cái.

Dây cột tóc Tô Kỳ từ đầu đến cuối cũng vẫn còn ở đây.

Ôm nhau chốc lát, Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Tả rồi nói:

- Em đi bị thất lạc cùng với Sư Tỷ, xong điện thoại di động bị một thân cây ăn mất, đuổi theo thật lâu, rồi đi lạc vào mê cung, sau đó nhìn thấy tin tức, tiếp tục thăng cấp chừng mấy ngày, độ Kiếp xong không lâu mới có thể đi ra ngoài.

- Vừa ra tới đã nghe nói Thanh Liên trọng thương, đến gặp Thanh Liên một chút liền chạy về. Cho nên mới trì hoãn lâu như vậy. Em không phải cố ý, là một mực xuất hiện biến cố, anh không nên tức giận có được hay không?

Giang Tả im lặng, xong gật đầu:

- Ừm.

Tô Kỳ nói:

- Thật?

Giang Tả vẫn gật đầu:

- Thật.

Tô Kỳ cau mày:

- Có phải anh không còn yêu em nữa hay không?

Giang Tả:

"???"

- Nào có người nào không tức giận giống như anh chứ, là em, em còn muốn tức giận chừng mấy ngày đây.

Tô Kỳ khó chịu lên tiếng.

Giang Tả ngơ ngác, vậy hắn rốt cuộc nên tức giận hay không nên tức giận?

Là biến chuyển mất tự nhiên sao?

...

-----------