Chương 1580: Vô Đề
Mặc Ngôn sửng sốt một hồi, sau đó cười cười muốn cắm bia gỗ xuống, nói:
- Như vậy mẹ đã có nhà để ở rồi, nhất định nó sẽ không sập nữa, mong mẹ có thể yên tâm ở lại, con cảm thấy trạng thái lần này rất tốt.
Nhưng lúc Mặc Ngôn muốn cắm bia gỗ xuống, đột nhiên có một người xuất hiện trước mặt cô.
Điều này làm Mặc Ngôn hoảng sợ.
Lúc Mặc Ngôn nhìn rõ là ai đến thì càng thêm hoảng sợ, cô làm rơi bia gỗ xuống đất, khẩn trương nói:
- Tôi không có làm mộ chôn di vật và quần áo cho ngài, tôi không có viết tên của ngài, phi phi, mộ này không có liên quan gì tới ngài.
Đúng vậy, người tới chính là ma tu Nam Huyên.
Cô không để ý đến ma tu Mặc Ngôn, cô chỉ ấy ra một viên hạt châu, nói với ma tu Mặc Ngôn rằng:
- Sờ một chút.
Mặc Ngôn có chút lo lắng, nói:
- Tôi cảm thấy mình cần phải đi hỏi sư phụ một chút, hắn đang ở trên núi, tôi... Oa người đừng động thủ, để tôi sờ, để tôi sờ.
Nhìn thấy ma tu Nam Huyên định tự mình động thủ, ma tu Mặc Ngôn bị dọa sợ rồi.
Cô cảm giác chính mình không thể trêu vào người này.
Sau đó Mặc Ngôn nói thầm:
- Không thèm bận tâm tình mẫu tử tí nào, rõ ràng lúc trước còn khá tốt.
Ma tu Nam Huyên sửng sốt một chút, sau đó vẫn duy trì bình tĩnh cùng lạnh nhạt.
Cô sợ bị nhìn ra cái gì, cô không muốn quấy rầy cuộc sống yên ổn và vui vẻ hiện tại của Mặc Ngôn.
Hơn nữa...
Ma tu Nam Huyên nhìn chung quanh mộ chôn quần áo và di vật, trong lúc nhất thời nói không nên lời.
Thế nhưng cô càng để ý tới trạng thái hiện giờ của Mặc Ngôn hơn.
Rất nhanh, Mặc Ngôn bị bức bách phải chạm vào hạt châu.
Chẳng qua cô vừa chạm vào liền lập tức rụt tay lại.
Tiếp theo hạt châu tản mát ra ánh sáng dịu dàng.
Nhìn thấy quang mang này, ma tu Nam Huyên nhẹ lòng hẳn.
Rốt cuộc không có việc gì.
Tuy rằng không phải công lao của cô, nhưng có thể không có việc gì là tốt nhất.
Lúc sau ma tu Nam Huyên thu hạt châu trở về, sau đó nhìn bia gỗ phía sau Mặc Ngôn nói:
- Phíaa sau cô là cái gì?
Ma tu Mặc Ngôn lập tức nói:
- À, là một cái cọc gỗ thôi, tôi là đại sư điêu khắc, dạo gần đây đang thử tay nghề, chủ yếu là muốn khắc thử bầu trời.
Nói xong Mặc Ngôn liền nhìn lên không trung, sau đó làm bộ làm tịch gật đầu, ra vẻ đang tìm kiếm linh cảm.
Ma tu Nam Huyên không nói thêm gì, nói nhiều cô sợ lộ ra cảm xúc không đúng.
Sau đó cô trực tiếp bay khỏi nơi này.
Nhìn thấy ma tu Nam Huyên bay đi, Mặc Ngôn mới nhẹ nhàng thở ra.
Tiếp theo cô cắm bia gỗ xuống trước mộ chôn quần áo và di vật.
- Ừ, tuy có chút trắc trở nhưng cuối cùng vẫn đã hoàn thành.
Mặc Ngôn vỗ vỗ tay, sau đó tế bái, nói:
- Con chưa từng gặp mặt mẫu thân đại nhân, người an giấc ngàn thu đi, nếu người tịch mịch, hôm nào con lại đây mời người đi dẩy đầm với con.
Đảm bảo với người là điệu nhảy thịnh hành nhất gần đây, nhưng xét người là người của thế hệ trước, con sẽ cố gắng chêm vào điệu nhảy chút hoài cổ.
Được rồi, con đi đây, nhất định người sẽ thích nơi này.
Nói xong Mặc Ngôn liền xoay người rời đi.
Chỉ là đi chưa được mấy bước, oanh một tiếng, mộ sập.
Mặc Ngôn phản xạ có điều kiện nằm sấp xuống.
n, thói quen, dưỡng thành năng lực tự cứu cường đại.
Ngày hôm sau, Giang Tả đi theo Tô Kỳ đến chỗ Tĩnh Nguyệt tỷ.
Trên đường đi, Giang Tả không ngừng xoa bóp cánh tay mình, nói không phải chứ, Tô Kỳ ra tay quá nặng.
Buổi tối lại còn lăn lộn.
Áp lực thật lớn.
Chủ yếu là do thương thế của hắn còn chưa khỏi hẳn.
Tô Kỳ cũng không biết thông cảm một chút.
Đương nhiên, lúc Tô Kỳ hỏi có phải hắn cần bồi bổ thân thể hay không, hắn cự tuyệt.
Hắn cảm thấy, có thể suy nghĩ của hai người không giống nhau.
Chắc Tô Kỳ là lo cho vấn đề lòng tự trọng của hắn...
Đúng là thừa thãi, chờ hắn hoàn toàn khỏe, tu vi cao. Tô Kỳ nên lo lắng cho chính mình đi.
Nhìn Giang Tả xoa cánh tay, Tô Kỳ liền đi đến bên cạnh Giang Tả, sau đó hỗ trợ xoa:
- Anh xem, anh không nói lung tung thì em đã không ra tay rồi, bây giờ em còn đang xoa giúp anh nè.
Giang Tả lạnh lùng nói:
- Anh sai sao?
Tô Kỳ bĩu môi:
- Tính tình vợ mình thế nào anh còn không biết sao?
Sau đó Tô Kỳ lại nói:
- Còn nữa, chẳng lẽ anh nỡ lòng nào đánh vợ mình sao?
Giang Tả không khỏi tò mò:
- Vậy sao em nỡ đánh anh?
Tô Kỳ nói:
- Bởi vì đàn ông là phải chịu đánh, hơn nữa đánh từ nhỏ đến lớn, anh cũng thành thói quen bị em đánh rồi.
Giang Tả nhướng mày:
- Nói như vậy vẫn là anh sai?
Tô Kỳ cười cười, sau đó nhìn thấy bốn phía không có ai, cô nhanh chóng hôn Giang Tả một cái, nói:
- Được rồi mà, lúc về anh có thể đánh vợ lại, đừng giận nha.
Giang Tả trợn trắng mắt.
Thật sự hắn không đành lòng đánh Tô Kỳ.
Lúc này Tô Kỳ xoa cánh tay Giang Tả nói:
- Còn đau sao?