Chương 1605: Vô Đề
Không bao lâu Kiếm Thập Tam tới, nghe Nguyệt Tịch áp chế tu vi không thể đánh thắng Giang Tả, hắn trái lại không thấy kinh ngạc. Đây là chuyện dĩ nhiên, những ma pháp Nguyên tố kia nhìn không đơn giản chút nào.
Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam nói:
- Sư huynh, tình hình của Tiểu Tả rất đặc thù, cần xác nhận kỹ mới được.
Đối với Giang Tả và Kiếm Thập Tam, thật ra thì Nguyệt Tịch vẫn rất hi vọng Kiếm Thập Tam học một ít.Kiếm Thập Tam nhìn Nguyệt Tịch, gật đầu theo:
- Được, được.
Sau đó Kiếm Thập Tam định dẫn Giang Tả đi, Tô Kỳ ngẫm nghĩ không đi theo, vẫn là ở lại với sư phụ đi. Dù sao mới bị đánh đến hoài nghi nhân sinh, tiện thể báo cáo tường tận tình hình ra ngoài.
Giang Tả theo Kiếm Thập Tam rời đi, bọn họ cũng không vội đi đâu mà là đi trên tuyết. Kiếm Thập Tam nói:
- Vốn dĩ muốn đi tìm tiểu hữu, không biết truyền thừa đó của tiểu hữu có hữu dụng hay không?
Giang Tả biết là đang nói truyền thừa gì, cho nên hắn trực tiếp lấy ra ném cho Kiếm Thập Tam:
- Cho anh, nhưng mà truyền thừa là cho người được chỉ định riêng, cố gắng đừng làm hỏng.
Kiếm Thập Tam nhận thủy tinh truyền thừa, tò mò hỏi:
- Người được chỉ định riêng?
Giang Tả gật đầu:
- Ừ, truyền thừa này là của Tiên Linh động chủ cho một người đặc biệt nào đó, cụ thể là ai thì không biết, hắn cũng không có nói.
Kiếm Thập Tam nói:
- Vậy nội dung truyền thừa là gì?
Kiếm Thập Tam cũng không đi thử xem có thể mở truyền thừa hay không, đối với hắn mà nói truyền thừa Chí cao cũng không có sức hấp dẫn mấy. Hắn chỉ cần một thanh kiếm là đủ, cảnh giới mạnh hơn nữa đều có thể dựa vào thanh kiếm này đi lên.
Giang Tả nói:
- Không biết là gì, không có bất cứ ghi chép gì, cũng không có thể hiện gì, có lẽ chỉ có người truyền thừa đó biết thôi.
Hắn cũng không để ý lắm, mặc dù cũng có chút hiếu kỳ. Phải biết truyền thừa này thế nhưng giấu cực kỳ kỹ, hơn nữa Tiên Linh động chủ xem ra cũng không nắm chắc, ngay cả bản thân hắn cũng không biết có nên truyền xuống hay không. Hoặc là nói bản thân hắn cũng không biết truyền xuống là tốt hay xấu, cái này khiến người suy nghĩ sâu xa.
Kiếm Thập Tam cũng không hỏi nhiều nữa, mà cất thủy tinh truyền thừa, đến lúc đó đưa cho sư muội hắn thôi. Sau đó Kiếm Thập Tam nói:
- Đồ đệ của ông chủ bán đậu hũ bệnh rồi, tôi đi xem, rất kỳ lạ.
Giang Tả không kiểm tra kỹ, cho nên hắn cũng không biết cụ thể:
- Như thế nào?
Kiếm Thập Tam ngẫm nghĩ nói:
- Vô cùng đặc thù, đó là một thứ làm cho tôi không cách nào giải thích được. nhưng mà có một điều có thể xác nhận, đó là trên người Tiểu Sồ có thêm một luồng sức mạnh không thuộc về nó, hoặc là nói vết tích sức mạnh.
Giang Tả nhíu mày, Tiểu Sồ chỉ là người bình thường, hoặc là linh thú bình thường, coi như thân thể nó tốt hơn, nhưng vô duyên vô cớ nhiều thêm dấu vết sức mạnh cường đại, tất nhiên sẽ không tốt. Giống dáng vẻ hắn nhìn thấy, có khả năng không sống được bao lâu.
Giang Tả không rõ kiếp trước Tiểu Sồ là xảy ra chuyện gì, cho nên không cách nào so sánh, cũng không có cách phán đoán, nhưng trên lý thuyết cũng không nên lặp lại. nhưng mà ngẫm lại không đúng, nếu như kiếp trước nó quả thật trở thành con gái của ông chủ bán đậu hũ, như vậy kiếp này trời xui đất khiến lại là như thế này, như vậy sẽ lại vô tình gặp chuyện trí mạng hay không? Tuy rằng chuyện không giống nhưng mà kết quả lại giống?
Giang Tả lắc lắc đầu, chuyện này quá phức tạp, hắn không muốn nghĩ gì cả, vẫn cứ là giải quyết ván đề trước mắt đi. Giang Tả nói:
- Qua xem một chút đi, có lẽ có cách.
Kiếm Thập Tam gật đầu, không nói gì thêm.
Ở nơi cách Thánh Địa vô cùng xa, nơi này là núi lớn không người, là nơi ẩn nấp không cách nào bị phát hiện ra. Ở trên đỉnh núi, có hai người đang đứng. Một người trong đó chính là Quỷ Nhị Trí lần trước may mắn thoát được. Còn một người là một cô gái ẩn trong áo choàng đen, dáng người bên dưới áo có cảm giác như ẩn như hiện, hoặc là do bị gió thổi. Ít ra có thể thể hiện ra đặc trưng của phái nữ. Mộng Vưu nói:
- Thật sự phải như vậy sao? Người của Thánh Địa không đơn giản như vậy, coi như xúi giục nhiều người như vậy cũng không chắc có thể mang lại ảnh hưởng gì cho Thánh Địa đâu?
Quỷ Nhị Trí lắc đầu:
- Có lẽ bọn hắn chỉ là nghĩ hết mọi khả năng để mài mòn lực lượng của Thánh Địa đi, chí ít ảnh hưởng đến tiến độ bố trí tiếp theo của Thánh Địa.
Chỉ cần là những người ngoại lai như bọn hắn thì đều biết, bề ngoài Thánh Địa cũng không có gì, chân chính khiến người ta để ý chính là bày bố phía sau. Không người nào biết khi ấy vị cường giả kia rốt cuộc để lại cho Thánh Địa bao nhiêu bày bố. nhưng mà có một điều xác định đó chính là tuyệt đối không thể để Thánh Địa bày bố thành công.