Chương 1615: Vô Đề
Song hệ nha, loại người này rất ít đó. Tuy rằng đơn hệ cũng có thể xem là thiên tài, nhưng mà song hệ đơn giản chính là thiên tài được định trước. Tại sao hắn không thể có thiên phú như này chứ?
Đương nhiên Tây Kiệt cũng chỉ là ngưỡng mộ mà thôi, sau đó hắn trang nghiêm nói:
- Giang Tả, gia nhập vào chúng tôi đi, thiên phú của anh rất lợi hại, là thiên tài chân chính, giới Tu luyện không có cách nào khiến anh tỏa sáng, đó là anh chưa tìm được nơi chính xác. Đến thế giới ma pháp chúng tôi, nơi này chính là sân khấu lộng lẫy, chỉ cần anh cố gắng, lấy Bối Tây làm vợ không phải là mơ mộng.
- Đến thế giới ma pháp chúng tôi, nơi này chính là sân khấu lộng lẫy của anh, chỉ cần anh cố gắng đủ, cưới Bối Tây làm vợ không phải mơ.
Nghe Tây Kiệt nói, Giang Tả đang nhai thịt nướng bỗng dừng lại. Sau đó nhìn bốn phía, tiếp theo thở phào nhẹ nhõm. Cũng may, may là Tô Kỳ không ở đây. Chẳng qua Tô Kỳ ở đây hẳn là không tới nỗi xuống tay với hắn, nhiều lắm là chẻ ma pháp sư Tây Kiệt này ra thôi.
Không biết trời cao đất dày. Về sau Giang Tả đổi hướng rời đi, thuận miệng nói:
- Cậu muốn chết đừng kéo tôi theo.
Tây Kiệt không hiểu ý Giang Tả là gì, chỉ đi theo nói:
- Tôi nói thật, chị Bối Tây thật sự vẫn còn độc thân, chị ấy là chị của tôi, tôi biết rất rõ mà. Hơn nữa Bối Tây cực kỳ xinh đẹp. Dáng người cao gầy, nên có đều có, là nữ thần trong mộng của vô số người, anh có cơ hội.
Giang Tả không để ý nói:
- Đẹp cỡ nào?
Lúc này Giang Tả đến một nơi bán bánh nướng, mua một miếng bánh nướng. Tây Kiệt nghĩ nghĩ, sau đó nói:
- Không kém với cô gái đi với anh tối hôm qua.
Giang Tả ăn bánh nướng, đi về phía trước nói:
- Nếu đã không kém, tại sao tôi phải đổi người?
Tây Kiệt sửng sốt, vốn còn muốn nói Bối Tây thiên phú cao, nhưng hắn cứ thấy không đúng, sau đó hỏi:
- Lúc nãy anh có ý gì?
Giang Tả xoay đầu nhìn Tây Kiệt nói:
- Người tối hôm qua tôi dắt đi chính là vợ tôi, có vấn đề gì hay không?
Tây Kiệt bỗng đứng lại, sau đó chỉ Giang Tả nói:
- Tra nam, có vợ rồi thế mà còn thương nhớ chị Bối Tây.
Giang Tả:
"..."
Tây Kiệt này, người nhỏ lòng cũng nhỏ. Chẳng qua Giang Tả cũng không muốn tính toán với hắn, vẫn chậm rãi đi dạo. Còn việc đổi Tô Kỳ, chuyện này mãi mãi sẽ không xảy ra.
Tây Kiệt cũng thoắt nghĩ ra là mình hiểu lầm, vội vàng xin lỗi:
- Xin lỗi, vừa nãy nhất thời nóng nảy, tuy rằng anh không thể có ý với chị Bối Tây nữa, nhưng mà anh thật sự không muốn nở rộ ở sân khấu chính xác hay sao? Giới Tu luyện cũng không phải là nơi anh thuộc về.
Giang Tả nghe hai chữ thuộc về chợt sững sờ. Thuộc về à? Kiếp trước hắn chưa từng có bất cứ thuộc về gì, kiếp này ban đầu cũng không có cảm giác thuộc về gì, cho tới một lần nữa thấy Tô Kỳ. Nghĩ tới đây Giang Tả không khỏi bật cười lắc đầu:
- Thuộc về? Trời đất bao la nơi nào cũng không dung được tôi, trừ Tô Kỳ, không có bất cứ nơi nào là nơi tôi thuộc về.
Tây Kiệt không tin:
- Anh đều đã lớn thế nào rồi, còn trung nhị như vậy, trời đất bao la, nơi nào không chứa được anh?
Giang Tả nhìn Tây Kiệt rất có ý vị sâu xa, nói:
- Không, không người nào có thể áp chế tôi, tôi ngự ở trên trời đất.
Tây Kiệt nhìn Giang Tả nói:
- Cho nên anh làm sao mới là ma pháp sư Nhị giai?
Giang Tả nháy mắt không có lời nào để nói. Nghĩ nghĩ thấy vẫn là bỏ đi, Ngũ giai với Nhị giai hình như cũng không kém đâu, như nhau cả. Sau đó tiếp tục đi về phía trước, chậm rãi đi bộ. Tây Kiệt đi bên cạnh Giang Tả nói:
- Cảm thấy rất đáng tiếc.
Giang Tả lạnh nhạt nói:
- Ví dụ như?
Tây Kiệt nói:
- Chị Bối Tây dáng người rất đẹp, rất hiếm thấy, Á Hi nói, chị ấy nói từng nhìn thấy qua. Đáng tiếc anh không có phúc này.
Giang Tả không dám tiếp lời, chỉ sợ Tô Kỳ từ nơi nào giết tới. Đây cũng không phải tội nhỏ. Chẳng qua trong mắt Tô Kỳ, dễ nhìn nhất đương nhiên là Tô Kỳ. Bởi vì sao? Vì hắn thích Tô Kỳ.
Ở trong mắt hắn, Tô Kỳ thế nào đều có thể hoàn mỹ, đương nhiên, tính tình nếu như tốt hơn một chút thì như vậy sẽ càng tuyệt hơn. Vừa nói tới đây liền cảm thấy hơi nhớ người. Giang Tả lắc lắc đầu không nghĩ nhiều nữa. Giang Tả nói:
- Cậu nói chị gái mình như vậy, chị cậu có biết không?
Tây Kiệt không để ý nói:
- Không biết, biết thì tôi có thể mấy ngày không thể gặp người. Nói tới thì chị Bối Tây cái gì cũng tốt, chính là ra tay hơi ác, có lần tôi nói giới thiệu bạn trai cho chị ấy, chị ấy rõ ràng đã đồng ý. Cuối cùng đánh hết những người đó, hại tôi bị xử. Ra ngoài đều sợ bị chặn đường hẻm nhỏ.
Giang Tả tò mò:
- Cái này có quan hệ gì với cậu?