Chương 1626: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1626: Vô Đề

Giang Tả gật đầu, tỏ vẻ bao giờ mình cũng đang trong tư thế động thủ được với đối phương.

Sau đó Nguyệt Tịch lại nhìn nhìn sư huynh mình, phát hiện không có gì không công bằng, liền nói với Bối Tây:

- Vậy bắt đầu ngay bây giờ đi.

Bối Tây nhíu mày:

- Người tới chưa? Ngay cả tôi cũng không cảm nhận được trên người đám các cô có ai có Nguyên tố dao động.

Đừng nói đến Bối Tây, những ma pháp sư khác cũng không cảm giác được.

Đây là đang lừa gạt bọn họ?

Hay là nói người kia đã thâm nhập đến gần, do đó ẩn mình rồi?

Hay đây chính là điểm đặc biệt của Nguyên tố Sử?

Nguyệt Tịch hiếu kỳ nói:

- Các người không có biện pháp che giấu lực lượng sao?

Bối Tây nói:

- Chắc chắn có, nhưng mà để luận bàn thì không cần thiết phải ẩn tàng rồi...

Khi nói đến một nửa Bối Tây lại không nói nữa, cũng không có gì hay mà nói, đối phương vốn là người Tu luyện, lý niệm bất đồng.

Vô nghĩa, không có ý nghĩa.

Sau đó cô đi từng bước về phía trước, trực tiếp đứng ở trên tuyết.

Tuyết ở đây phủ trên đất lại rất xốp, bình thường thì sẽ lún xuống.

- Ma pháp sư Bối Tây, Tesia, vì thỉnh giáo Nguyên tố Sử mà đến, hy vọng quý phương Nguyên tố Sử có thể ra tay chỉ điểm.

Bối Tây nhẹ giọng nói.

Có thể nói cô đã khiêm tốn hết mức có thể.

Vốn là người kiêu ngạo lại có thể làm ra như vậy đã rất không dễ dàng.

Rất nhiều ma pháp sư tiền bối đều nghĩ như vậy.

Á Hi nhỏ giọng nói:

- Các người nói xem, có phải Bối Tây muốn vả mặt vị Nguyên tố Sử kia hay không? Cố ý hạ thấp vị trí bản thân mình xuống, sau đó cưỡng chế chiến thắng, từ đó nội tâm hư vinh của của thiếu nữ kiêu ngạo sẽ được thỏa mãn?

- Á Hi Hi, cô có thể câm miệng không? Tuy Bối Tây kiêu ngạo, nhưng tuyệt đối không phải loại người này, tôi đã nhìn cô ấy lớn lên.

Tây Kiệt đột nhiên xuất hiện ở phía sau Á Hi Hi, bất mãn nói.

Á Hi quay đầu nhìn về phía Tây Kiệt, sau đó nói:

- Là Bối Tây nhìn cậu lớn lên chứ? Đúng rồi, tôi cũng là nhìn cậu lớn lên.

Tây Kiệt không chút khách khí nói:

- Tôi xem truyện tranh của cô mà trưởng thành, mấy thập niên rồi vẫn vậy, một chút tiến bộ đều không có.

Á Hi muốn phát giận, nói cái gì cũng được, nhưng không được nói cô không có tiến bộ, truyện tranh chính là nguồn động lực không cạn của cô.

Việc này quả là đang phủ nhận nỗ lực vài chục năm của cô.

Mạt Lỵ bất đắc dĩ lên tiếng:

-Đừng nói nữa, Nguyên tố Sử thần bí của Thánh Địa sắp lên sân khấu rồi.

Lúc này xác thật là có người từ trong đám người Thánh Địa đi ra.

Chỉ là trong nháy mắt hắn xuất hiện, đám người Tây Kiệt đều phải đè thấp giọng kinh hô:

- Là hắn?

Sau đó Tây Kiệt nhìn nhìn nhóm Á Hi Hi, vẻ mặt cậu khó hiểu.

Mà nhoam Á Hi cũng đang nhìn ngược lại Tây Kiệt, cùng nhau kinh ngạc.

- Cậu ( các cô ) quen biết hắn?

Bọn họ trăm miệng một lời nói.

Tây Kiệt nói:

- Lần trước tôi có nói rồi đó, gặp được một ma pháp sư cấp thấp, tối hôm qua tôi mới biết được hắn là thiên tài ma pháp sư, nhưng mà Bối Tây không tin, tôi còn muốn kéo hắn đến ma pháp giới nữa mà.

Còn các cô làm sao quen hắn?

Á Hi nói:

- Lúc chúng tôi đi ăn cơm không phải đã gặp được một thiên tài siêu cấp sao? Người này chính là đạo lữ của cô ấy, thế nhưng chúng tôi lại không biết hắn chính là Nguyên tố Sử.

Ặc, đột nhiên lại nghĩ tới, vừa nãy khi mình giới thiệu Nguyên tố Sử thì cô ấy không được tự nhiên lắm.

- Thì ra Nguyên tố Sử lại ở cạnh cô ấy, hay nói đúng hơn chính là Giang Tả ấy.

Mạt Lỵ nói:

- Cái này không phải trọng điểm, trọng điểm là, Cửu Tịch thừa nhận, nói đối phương mới tu luyện hơn ba tháng, đây là tình huống như thế nào?

Tây Kiệt nói:

- Tối hôm qua tôi thử nghiệm rồi, tuổi Nguyên tố của Giang Tả thật sự chỉ có không đến nửa năm. Thế nhưng tôi chỉ biết hắn là ma pháp sư tu luyện song Nguyên tố được ba tháng, hơn nữa tôi nói hắn là ma pháp sư Nhị giai, hắn cũng không phủ nhận.

Toa Lỵ nói:

- Hắn có thừa nhận không?

Tây Kiệt nghĩ nghĩ nói:

- Không có.

Nhóm Á Hi Hi:

"..."

Tây Kiệt cũng biết có thể mình đã bị lừa.

Nhưng mà cậu rất muốn biết, Nguyên tố Sử này, có thật sự lợi hại như vậy sao?

Thoạt nhìn thì Giang Tả không mạnh, thật sự có thể thắng sao?

Rõ ràng ngày hôm qua còn cùng nhau ăn vặt với hắn.

Lúc này Giang Tả đã đi trên tuyết đến.

Lấy năng lực của hắn, tự nhiên không có khả năng chìm vào tuyết.

Mặc kệ là Thủy Nguyên tố hay là Phong Nguyên tố, đều có thể để cho hắn giẫm lên tuyết như đi trên đất bằng.

Giang Tả nhìn Bối Tây, không nói gì.

Với hắn mà nói chỉ cần mau chóng đánh bại cô ta thì tốt rồi.

Bất quá hắn còn đang do dự, có cần tự mình động thủ không.

Mà ở lúc này, Bối Tây mở miệng:

- Cảnh giới của tôi cao hơn anh, anh có thể ra tay trước.