Chương 1651: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1651: Vô Đề

Không giống với cái nhìn mỗi lúc bình thường, Tây Môn Linh Lung lúc này vô cùng chói mắt.

Đó không phải là ánh sáng do Tây Môn Linh Lung tự mình phát ra, mà là ánh sáng do một thế lực nào đó không rõ phát ra.

Mà ánh sáng này cùng với ánh sáng của viên đá trên tay hắn hoàn toàn ăn khớp.

Tây Môn Xuy Hỏa lập tức quên mất mà tự hỏi.

Hắn không thể nào tin được.

Trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến như vậy sao.

Tây Môn Xuy Hỏa cứ nhìn Tây Môn Linh Lung như vậy, sắc mặt của hắn không hề tốt.

Có một nỗi buồn không thể giải đáp được trên mặt.

Tây Môn Linh Lung lòng có cảm giác, đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy Tây Môn Xuy Hỏa, cô lập tức đứng dậy chạy tới nói:

- Ca, anh có cách nào không? Em thử lại nhưng vẫn không được. Lúc đầu còn có thể triệu hoán được, nhưng bây thậm chí không triệu hoán được nữa. Liệu có khi nào Hoa Hoa bị ăn mất không?

Lúc này Tây Môn Xuy Hỏa mới thanh tỉnh lạnh, còn về việc viên trận thạch, hắn đã âm thầm cất đi.

Hắn không định cho Tây Môn Linh Lung biết.

Sau đó, Tây Môn Xuy Hỏa điều chỉnh lại cảm xúc của mình rồi đáp:

- Ừm, ăn thì cứ ăn thôi.

Tây Môn Linh Lung bất mãn nói:

- Ca, anh đừng có nói nhảm nữa, làm sao có thể ăn Hoa Hoa được cơ chứ? Nếu anh còn ăn những con vật dễ thương như thế này nữa, anh sẽ không tìm được bạn gái đâu.

Tây Môn Xuy Hỏa không có tâm trạng tranh luận với Tây Môn Linh Lung, mà trực tiếp bắt lấy Phần Thiên Linh Thú trên đầu mình, đưa cho Tây Môn Linh Lung.

Tây Môn Linh Lung lúc này mới nhìn thấy Phần Thiên Linh Thú, phát hiện ra nó thật sự rất đáng yêu.

Chỉ là nàng rất nhanh liền buồn bực nói:

- Không phải, Hoa Hoa là không thể thay thế, tuy rằng em rất thích linh thú này, nhưng nhất định phải cứu Hoa Hoa.

Tây Môn Xuy Hỏa tức giận đáp:

- Giao cho em? Em đang mộng du hả? Chẳng qua là anh muốn nhờ em trông chừng nó giúp anh một chút, để anh gọi điện thoại xác nhận cái này chút thôi.

- Có phải chuyện của Hoa Hoa không?

Tây Môn Linh Lung hỏi.

Tây Môn Xuy Hỏa thản nhiên đáp:

- Ừ.

Ngay sau đó, anh ta lấy điện thoại di động ra và gọi cho Phá Hiểu, nhưng đáng tiếc, anh không gọi được.

Lúc sau anh ta lại liên lạc cho Tiêu Tiểu Mặc.

- Liên lạc thôi mà, có cần khó khăn vậy không?

Tây Môn Xuy Hỏa có chút thở dài khi nhận được câu trả lời từ đối phương.

- Có thể đến Thánh Địa thử vận may. Khả năng cao rất có thể Phá Hiểu đang ở Thánh Địa.

Tiêu Tiểu Mặc đương nhiên nghe thấy bên kia đang lo lắng, liền chỉ ra một đường không mấy rõ ràng.

Sau khi cảm ơn Tiêu Tiểu Mặc, Tây Môn Xuy Hỏa cũng cúp điện thoại.

Hắn không hỏi tại sao Phá Hiểu lại ở Thánh Địa, nhưng nếu có thể tìm thấy hắn ta, hắn cũng định sẽ đi thử xem sao...

Sau đó, Tây Môn Xuy Hỏa đi vào phòng ngủ nhìn Tây Môn Linh Lung nói:

- Thu dọn một chút đi, rồi đi Thánh Địa.

- Hả?

Tây Môn Linh Lung sững người nói:

- Nửa đêm nửa hôm đi kiểu gì? Với cả sao tự dưng lại muốn đến Thánh Địa chứ?

Tây Môn Xuy Hỏa thản nhiên đáp:

- Hoa Hoa của em đang trên đường lên bàn nướng.

Tây Môn Khánh lập tức bật dậy đáp lại:

- Đợi em đi chuẩn bị đồ.

Nhìn thấy Tây Môn Linh Lung bận rộn, Tây Môn Xuy Hỏa bất đắc dĩ, hắn chỉ hy vọng có thể gặp được Phá Hiểu mà thôi.

Hắn có một số câu hỏi muốn hỏi Phá Hiểu.

Nếu không sẽ khó mà yên tâm.

...

Giang Tả đã rời khỏi cửa tiệm của ông chủ bán đậu hũ

Trước khi rời đi, Tô Kỳ nói với đám Đoạn Kiều rằng dưới tầm mắt của cô, không được phép ngưng lộn nhào.

Nếu không, cô sẽ lập tức tính sổ chuyện trong nhà.

Vì vậy, khi Tô Kỳ rời khỏi cửa tiện đậu hũ, đám Đoạn Kiều chúng nó không muốn nhìn thấy Tô Kỳ thêm một lần nào nữa trong cả cuộc đời nữa.

Ngay cả Thập Thất, Thập Bát đều sụp đổ.

Cứ giống như do mất nước nên bị vậy theo bản năng thôi.

Cuộc sống có một chút tuyệt vọng.

Chỉ sau khi rời đi, Giang Tả đột nhiên sửng sốt, đồ ăn của hắn dường như lại bị thanh lí mất.

Nhưng nghĩ một hồi, thấy trời đã muộn như vậy, nên là thôi bỏ qua đi.

Tô Kỳ nhìn về phía Giang Tả nói:

- Có thể quay về yên ổn ngủ một giấc chưa?

Giang Tả gật đầu:

- Đi đâu?

Tô Kỳ nói:

- Chúng ta đều đã đến tiểu Trúc gian rồi, đương nhiên là phải ngủ một giấc chứ?

Về việc này, Giang Tả đương nhiên không có một chút ý kiến.

Sau đêm nay, cùng lắm là qua thêm một ngày mai nữa, sẽ không thể sống một cuộc sống bình yên như vậy nữa thôi.

Tô Kỳ cười với Giang Tả nói:

- Cố gắng mà trân trọng hai ngày này đi. À đúng rồi, sắp đến Tết Nguyên Đán rồi. Bây giờ trang hoàng nhà cửa có muộn quá không?

Giang Tả lắc đầu:

- Cũng không nghiêm trọng đến mức đó đâu, thay ít đồ nội thất là ổn rồi. Nếu mấy ngày này không có việc gì, vậy hãy quay lại đổi đi. Còn một tháng nữa mới đến Tết, có lẽ chưa muộn đâu.

Tô Kỳ suy nghĩ một chút rồi hỏi:

- Còn có tiền không?

Giang Tả không có trực tiếp trả lời, mà là nói:

- Đi kiếm thôi.

Chỉ là nghĩ nghĩ một chút liền thay đổi lời nói:

- Vẫn còn một ít, năm sau chịu khó đi làm là được, cũng không có ảnh hưởng gì.

Hắn vẫn là cần phải đi làm.

Tô Kỳ nói:

- Được rồi, mà không biết lần này Thánh Địa có chịu đả kích gì hay không?

Có người muốn đánh vào Thánh Địa, nhưng không ai biết sẽ mang lại kết quả như thế nào.

Thật ra cô có chút mong Giang Tả rời đi.

Chỉ là nghĩ kĩ lại thì Giang Tả tốt như vậy, trừ khi cô rời đi cùng, nếu không tuyệt đối không có cách nào bắt ép Giang Tả rời khỏi đây.

Hay là để ngày khác lại bắt ép thử xem sao?

...