Chương 1654: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1654: Vô Đề

Đó là một kiếm ý khiến cho người ta không thể cưỡng lại, bá đạo vô song, coi khinh thế giới.

Kiếm Thập Tam chưa từng nghe qua những lời giải thích của bọn họ, lúc này giải thích đã quá muộn.

Ba người Thiên Linh Cửu Phong rất sốc, nhưng không hoảng loạn.

Hai trong ba người trực tiếp phát động phòng ngự, Duyên Tán thì trực tiếp bắt đầu công kích:

- Đạo hữu không phân phải trái sao. Chúng tôi vẫn chưa có ác ý. Tại sao lại hung hăng dọa người như vậy.

Lần này giọng nói của hắn ta phát ra một cách bình thường, mọi người đều có thể nghe thấy được.

Đúng vậy, hắn ta chính là muốn để cho mọi người nghe thấy.

Bọn họ là người làm chứng.

Lúc này, kiếm ý của Kiếm Thập Tam cứ như thế cho đến khi có tiếng uỳnh một cái.

Hai bên va vào nhau.

Hai người kia đã lui về phía sau, mà Duyên Tán đã lặng lẽ thi triển pháp thuật, và một đòn tấn công cực mạnh không kịp trở tay đã xuất hiện trước mặt Kiếm Thập Tam

Kiếm Thập Tam lạnh lùng quan sát cuộc tấn công, không hề động mà trực tiếp chuyển ánh mắt sang nhìn về phía Duyên Tán.

Ngay lúc đó, Duyên Tán cảm thấy lạnh sống lưng, giống như đang bị một thứ gì đó đáng sợ nhìn chằm chằm vào mình.

Nhưng mà đối phương rõ ràng đang bị hắn ta tấn công, làm sao lại có thể có chuyện này cơ chứ?

Trực giác bản năng đang thực sự khiến hắn ta bỏ chạy.

"Không thể nào?" Rất nhanh sau đó hắn ta đã nghe theo nội tâm của mình.

- Chạy đi.

Hai người còn lại tuy rằng khó hiểu, nhưng ngay sau đó bọn họ cũng nhìn ra được.

Kiếm Thập Tam di chuyển, hắn vung thanh kiếm trong tay, hoàn toàn coi khinh đòn tấn công của Duyên Tán, vung kiếm trực tiếp vào Duyên Tán và hai người còn lại.

Lấy tổn thương đổi lại tổn thương?

Ba người bọn họ đều nghĩ như vậy.

Nhưng ngay sau đó họ biết mình đã sai, đòn tấn công đó thực sự vỡ vụn thành từng mảnh khi đối mặt với Kiếm Thập Tam.

Giống như vô số mảnh giấy bị cắt vụn.

- Làm sao có thể như vậy?

Duyên Tán kêu lên.

Hắn ta là Cửu giai, cho dù chưa Chứng đạo, cũng không thể nào để một Bát giai có thể coi khinh như vậy.

Tuy nhiên, chỉ trong một cái chớp mắt, Kiếm Thập Tam đã trói hắn ta lại.

Hoàn toàn bị trói lại.

Vào lúc này, Duyên Tán dường như cảm nhận được cái chết đang đến gần.

Pha lật kèo trong nháy mắt này khiến cho tất cả mọi người đều sửng sốt.

Hai người Quỷ Nhị Trí ban đầu muốn rời đi cũng bàng hoàng không nói nên lời, mọi thứ đều nằm ngoài dự đoán của họ.

Quả thực là khiến người ta khó có thể chấp nhận được.

Bao lâu rồi không thấy mặt mũi, Kiếm Thập Tam đã mạnh đến mức này rồi sao?

Mộng Vưu sửng sốt:

- Người này là ai vậy?

- Người của Thánh Địa, Kiếm Thập Tam.

Quỷ Nhị Trí chậm rãi mở miệng, trong giọng điệu cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.

Mộng Vưu hỏi lại:

- Kiếm Thập Tam?

Người này đương nhiên là cô biết, nhưng không thể có được sức mạnh như vậy.

- Không phải cô vừa mới hỏi biến số mà tôi nói là ai sao?

- Chẳng lẽ nào?

- Đúng, là hắn ta.

Vùng trời của Thánh Địa đột nhiên xuất hiện một trận chiến, tự nhiên rất nhiều người đều có thể cảm nhận được.

Đám Ngân Giáp hoàn toàn không thèm động đậy, Nguyệt Tịch ngược lại còn trực tiếp đi đến Hồ Thánh Thú.

Cô có thể cảm nhận được sư huynh của cô vừa mới đi ra từ nơi này.

Và cuộc trò chuyện cô nghe xong chẳng hiểu mô tê gì cả, cho nên đến đây tìm Quy phụ mẫu để hỏi.

Có thể sẽ có thu hoạch gì đó.

Về phần tiểu tỷ, đã bị cô đem về đây rồi.

Phải để cho rùa bố cùng rùa mẹ nhìn chằm chằm tiểu tỷ tu luyện.

Không tu luyện thì rất nguy hiểm.

Vừa đến đây, cô đã thấy Rùa mẹ, liền hỏi:

- Quy mẫu, vừa rồi có chuyện gì vậy?

Huyền Trúc nhìn vào không trung đáp:

- Có người vừa mới ép bức Thánh Địa để đi vào, thật là quá cao ngạo vô lý, quả thực là mặc kệ uy nghiêm của thánh địa. Sau đó, tiểu tử luyện kiếm kia liền ra tay. Không tồi đâu, lão Thất à, mắt nhìn người của con vẫn còn tốt lắm.

- Hả?

Nguyệt Tịch vẻ mặt ngơ ra, sau đó lập tức đáp:

- Quy mẫu, đừng nói lung tung.

Huyền Trúc nhìn Nguyệt Tịch thở dài:

- Có đôi khi không cần thiết phải rụt rè như vậy, may mà tiểu tử đó đối với con một lòng một dạ, cho nên hai người mới có thể kéo dài như thế.

- Dừng dừng dừng.

Nguyệt Tịch ngắt lời Huyền Trúc ngay lập tức:

- Quy mẫu, chúng ta hãy nói chuyện chính sự.

Huyền Trúc thở dài:

- Còn không phải do những người đó muốn nhằm vào Thánh Địa hay sao, cho rằng Thánh Địa không dám ra tay, cho nên lao vào tìm lợi ích. Thật sự nghĩ rằng Thánh Địa dám giận mà không dám nói sao? Nếu không phải tên tiểu tử luyện kiếm kia ra tay, mẹ cũng phải đã ra tay.

"Tính tình của Quy mẫu nóng nảy thật" Nguyệt Tịch lẩm bẩm trong lòng.

Sau đó liền lo lắng nhìn lên bầu trời nói:

- Sư huynh sẽ không có chuyện gì chứ? Những người bên ngoài hẳn là không dám làm gì, nhưng chung quy vẫn phải lo lắng trong đó có người làm khó dễ, dẫn đến đại chiến.

Huyền Trúc lắc đầu:

- Sẽ không đâu.

Nguyệt Tịch tò mò hỏi:

- Tại sao vậy?

Huyền Trúc đáp:

- Bởi vì đã quá muộn, trận chiến đã kết thúc rồi.

Nói xong, Huyền Trúc nhìn Nguyệt Tịch rồi lại nói:

- Lão Thất à, mắt nhìn của con đúng thật là tốt, có người tốt như vậy bảo vệ con, chúng ta cũng an tâm rồi. Còn lão Ngũ thì chỉ có thể để con chăm sóc cho nó, con có biết không, nó ngốc y như con heo vậy.

Nguyệt Tịch:

"..."

Quy mẫu à, tiểu tỷ chính là do mẹ sinh ra đó.

Nhưng trận chiến thực sự đã kết thúc, trận chiến cấp độ này, cô rất không thoải mái, ngay cả nhìn vào nguyên nhân sâu xa cũng khiến cô vô cùng khó chịu, đây không phải là loại chiến đấu cùng cấp bậc với cô.

Sư huynh của cô ấy mạnh đến mức nào?

...