Chương 1673: Vô Đề
Nghe suy đoán này, tất cả mọi người đều sững sờ.
Có thể hay không?
Thực sự là có thể, đó là cảnh giới trong truyền thuyết, ai mà biết được uy lực của nó.
Sống lâu đối với Chí cao mà nói, căn bản cũng không đáng nhắc tới.
Những điều này còn chưa nói tới bọn họ, kể cả là lão giả kia, hay là Quỷ Nhị Trí vừa rời đi đều là ngẩn người.
Thánh địa xuất hiện cái gì vậy?
Quả nhiên, Thánh địa chính là tất cả các trở ngại.
Thánh địa phải bị phá hủy.
- Có thể đoán ra được không?
Lão giả kia bí mật truyền tin cho Quỷ Nhị Trí.
Quỷ Nhị Trí, người đã rời khỏi đây, cau mày, sau đó nói:
- Có khi nào là vì chống lại chúng ta không? Đây là một loại nội tình của bọn họ, buộc phải bất lực, chỉ có thể ra tay. Dù sao thì Thiên Bi Thần Chiến đang đến gần, hiện tại đã được xem là lần cuối cùng.
Lão giả gật đầu:
- Nhất định có thể, hiện tại phải làm sao bây giờ? Có nên đợi không? Những người đó có thể không đợi nổi nữa.
Quỷ Nhị Trí nói:
- Nói với họ rằng Thánh Thú Tứ Tộc đến đây vì lý do này. Trong vòng ba ngày, Thánh Thú Tứ Tộc sẽ đến và dẫn đầu. Đến lúc đó chúng ta sẽ hành động tốt nhất có thể. Nói rõ với họ rằng đó không phải là Truyền thừa chí cao. Nhiều thêm một sự lựa chọn, nhiều thêm một hi vọng. Sẽ gắng sức được nhiều hơn.
Nghe được lời của Quỷ Nhị Tí, lão giả gật đầu:
- Đã hiểu.
Còn về việc đúng hay sai, hoàn toàn không quan trọng.
Chỉ cần những người đó tin là được.
Khi không ai nắm chắc tình huống trong tay, bọn họ sẽ chọn đợi ba ngày.
Có những người hấp tấp nóng nảy cũng không sao, người khác không đi thì bọn họ cũng sẽ không đi.
Nếu đi sẽ có kết cục giống ba người lúc trước.
Lúc này, lão giả nói:
- Chư vị đạo hữu, đây không phải là Truyền thừa chí cao. Đây chính là thứ mà Thánh Thú Tứ Tộc quan tâm. Trong vòng ba ngày, Thánh Thú Tứ Tộc sẽ tới. Đến lúc đó mới là hy vọng của chúng ta. Tất nhiên, nếu mọi người người nghĩ rằng mọi thứ sẽ bị Thánh Thú Tứ Tộc giành mất và cảm thấy cần phải đi trước một bước, thì bổn tọa không có gì để nói. Nhưng bổn tọa chắc chắn sẽ đợi, và bổn tọa hy vọng mọi người sẽ suy nghĩ lại.
Đã sớm có người hỏi:
- Mục đích của ông là gì?
Ngăn cản bọn họ thế này, đưa cho bọn họ tin tức nhiều như vậy, nói không có mục đích gì khác, không ai tin.
Lúc trước thế nào đều không quan trọng, nhưng bây giờ thì có, bởi vì hy vọng được nhìn thấy chính xác.
Lão giả cười nói:
- Muốn xem thánh địa bị tiêu diệt.
Nghe đến câu nói này, tất cả mọi người đều sửng sốt, bọn họ không hề nghĩ rằng lại như vậy.
Nhưng nghe được lý do này, bọn họ không khỏi thở phào, ít nhất không phải muốn tranh giành cùng bọn họ.
Ít hơn một đối thủ như thế này là tốt cho tất cả mọi người.
Mà những gì bọn họ đang làm cũng chính là chống lại Thánh địa, đó là bình đẳng giúp đỡ lẫn nhau, cùng có lợi.
Ích lợi không xung đột.
Cho nên, đợi hay không?
Hiện tại căn bản không có cơ hội ra tay, nếu Thánh Thú Tứ Tộc tới, vậy tuy rằng có nhiều hơn một đối thủ, nhưng mà đối thủ ở ngoài sáng, bọn họ ở trong bóng tối.
Cơ hội lớn hơn nhiều so với hiện tại.
Quan trọng hơn là, truyền thừa không giống với tiếng Long Ngâm vừa rồi, cho nên như vậy chẳng khác nào có sự lựa chọn.
Tỷ lệ thậm chí còn lớn hơn.
Mọi người đều rơi vào im lặng, không ai chọn cách hành động mù quáng.
Lão giả trong nội tâm thầm chế nhạo, hắn cũng không có nói dối, hắn không có hứng thú truyền thừa hay là Long Ngâm kia.
Bởi vì có được tương đương với tan rã nội bộ.
Cho nên không thể cần.
Chỉ là thời gian ba ngày, đây là thời gian dài nhất có thể kéo dài được, chỉ mong rằng cái vị trên biển, đừng kì kèo nữa.
...
Lúc này Tô Kỳ đã đưa Giang Tả đến Hồ Thánh Thú.
Ông chủ đậu phụ cũng thở dài:
- Chuyện cũng đã đến nước này rồi, không biết còn có thể yên ổn như trước nữa không. Có lẽ nơi này đã không thể ở lại nữa.
Lúc này, Lộ Chân đột nhiên nói:
- Mẹ tôi nói nơi nào chịu thu nhận và giúp đỡ chúng ta, chính là nơi ta thuộc về. Dù không được mọi người chấp nhận, nhưng chúng ta cũng phải nỗ lực vì những người sẵn lòng chấp nhận chúng ta. Ít nhất hãy để họ cảm thấy rằng chấp nhận chúng ta không phải là một sai lầm. Ngay cả khi chỉ có du duy nhất một người. Sĩ vi tri kỉ giả tử, vô oán vô hối.
Lộ Chân nhìn ông chủ bán đậu hũ nói:
- Vì vậy cho nên ông chủ đi đâu tôi cũng sẽ theo ông, sẽ giúp ông dọn dẹp bàn ghế, nhà cửa.
Ông chủ bán đậu hũ sững sờ, cuối cùng không nói gì.
Đôi khi ông chủ bán đậu hũ cảm thấy rằng Lộ Chân thực sự được giáo dục tốt.
Tất nhiên, chỉ là đôi khi.
Nhưng hắn vẫn rất hài lòng.
Tuy nhiên, hắn không thể rời đi một cách tùy tiện, dù sao thì hắn và Kiếm Thập Tam cũng là bạn tốt của nhau.
Thực lực của hắn tiến vào Thất giai vẫn là có thể.
Giang tiểu hữu cũng là Ngũ giai.
Vừa nghĩ đến Giang Tả, hắn liền sửng sốt, cuối cùng cảm thấy vẫn là nên làm hậu cần đi.
...