Chương 1681: Vô Đề
Giang Tả có chút bất lực, Thiên Quyến có vẻ rất phiền phức, đặc biệt từ khi hắn đọc cuốn sách của của người ở rể kia.
Cũng may mắn, hắn khác với đối phương, đã chuẩn bị đủ.
Cho dù không phải như vậy, Giang Tả cũng không quan tâm, cứ đề phòng chuyện lỡ không may.
Nhưng nếu không phải là Thiên Quyến, vậy Tô Kỳ cũng không thể đến gần hắn sao?
Giang Tả vẫn nhớ những gì Tô Kỳ đã nghe được, từ năm lớp sáu, không có người khác giới nào dám đến gần hắn.
Tình huống này kiếp trước cũng đã từng xảy ra, nhưng khi tu vi của hắn đủ mạnh, thì có thể tùy ý điều khiển thứ này.
Ví dụ như, khí thế mà hắn tự mang theo, bị rò rỉ ra giống như sau khi rèn vậy.
Cái này là bài xích trấn áp không phân biệt là nam hay là nữ vậy.
Giang Tả lắc đầu không nghĩ thêm nữa.
Nếu ấn ký không được, vậy trực tiếp kiểm tra xem sao.
Thu hồi ấn ký, trước hết Giang Tả cố gắng kiểm tra Vạn Linh thạch.
Ngay sau khi vừa mới kết nối, một thông báo liền hiện lên:
"Phát hiện một đoạn video, có chia sẻ hay không?"
"Có/Không"
Giang Tả có chút ngạc nhiên, chỗ này vậy mà lại có video.
Điều kiện kích hoạt là có được Vạn Diệp Tiên Linh?
Tám chín phần mười là như vậy, dù sao, lần trước hắn cũng không có kích hoạt loại video này.
Tĩnh Nguyệt tỷ hắn là cũng đã kiểm tra Vạn Linh thạch, nhưng cũng không có kích hoạt đoạn video này.
Về phần có chia sẻ hay không.
Khẳng định là phải chia sẻ.
Tô Kỳ bên kia phải bận rộn tới khi nào thì hắn không biết, nhưng giao cho bọn họ nhiều việc hơn chắc chắn sẽ khiến Tô Kỳ trì hoãn việc trở về.
Ít nhất là cho đến hết video, không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.
Vì vậy, Giang Tả đã chọn cách chia sẻ.
Sau khi Giang Tả chọn chia sẻ, Tô Kỳ và những người khác nhận được tin nhắn:
"Nam Thánh nữ dự khuyết đã chia sẻ một video, có muốn đồng thời xem không?"
"Có/Không"
Lúc này Tô Kỳ cùng những người khác vốn đang ở trong trận pháp, bọn họ đang muốn thử mở ra vị trí trung tâm.
Sau đó, thử khống chế một bộ phận.
Nguyệt Tịch nói rất đúng, Tĩnh Nguyệt đã thất bại là vì kinh nghiệm không đủ.
Không mất nhiều thời gian, Nguyệt Tịch đã đã đi đến một góc trung tâm của đại trận.
Tĩnh Nguyệt không biết Nguyệt Tịch đã làm như thế nào.
Nhưng cô ấy có thể tưởng tượng được vẻ mặt bức bách mù mịt của Chí Thiện, hoặc là vẻ mặt đau dạ dày.
Tô Kỳ nói:
- Sao lại có đoạn video này? Không phải nói vị Nam Thánh nữ dự khuyết kia cũng đang ở Thánh địa sao?
Trên lý thuyết, ở Thánh địa sẽ không có video nào cả.
Nếu không, mấy người bọn họ cứ luôn ở lại thánh địa thì tính là gì cơ chứ?
Trong nhà có bảo thạch kêu người khác tới nhặt hay sao?
Tĩnh Nguyệt nói:
- Lỡ chẳng may là vấn đề nằm ở trên người em thì sao?
Tĩnh Nguyệt thực sự đã biết điều đó sớm hơn một chút, nhưng chỉ không nói ra.
Dù sao cô chỉ biết hiện tại đối phương đang quyết định có nên chia sẻ hay không.
Cô chỉ có quyền cảm kích chứ không có quyền quyết định.
Thật là bi thương.
Làm Thánh nữ, một chút cũng không hề thoải mái.
Tô Kỳ tò mò hỏi:
- Có liên quan gì với em cơ chứ?
Tĩnh Nguyệt nói:
- Tiểu Giang của em không có ai quản, có thể nhảy nhót lung tung.
Tô Kỳ trợn tròn mắt:
- Sư tỷ, đến khi nào thì chị mới có thể nghiêm túc đứng đắn chứ?
Tĩnh Nguyệt cũng bất lực:
- Chị nhắc đến những người đàn ông khác, em có hứng thú không?
Tô Kỳ nói:
- Không có, không thích để ý.
Tĩnh Nguyệt:
"..."
- Cho nên là, nói nghiêm túc thì em không phản ứng gì cả, nói bừa một câu là em liền có phản ứng ngay.
Tô Kỳ phản bác lại:
- Nhưng mà chị toàn mang Tả ca nhà em ra nói lung tung thôi.
Tĩnh Nguyệt nói:
- Không mang Tả ca nhà em ra, có thể nói lung tung hay sao?
Tô Kỳ:
"..."
Có một loại cảm giác không có sức lực để phản bác nữa.
Đám Thanh Liên nhìn hai vị sư tỷ này, nhất thời không nói nên lời.
Cuối cùng Thanh Liên hỏi:
- Thánh nữ sư tỷ, còn xem video hay không vậy?
Tĩnh Nguyệt gật đầu:
- Chắc chắn là phải xem, tạm gác chuyện trận pháp sang một bên đã. Xem xem người ở Thánh địa kia làm sao phát hiện ra video, hy vọng có thể nhận biết được vị trí trong video, tìm ra vị trí của hắn. Đúng rồi, chuẩn bị liên hệ với những người bên ngoài đó đi.
Tô Kỳ cũng không đùa giỡn gì, trực tiếp tính toán sử dụng thông tin đặc thù liên lạc với bên ngoài.
Chỉ cần là địa điểm quen thuộc thì cho người đi xem xét thử.
Nhưng mà, mọi thứ đều vô ích, video xuất hiện lần này không phải là một video bình thường.
Mà nó tương tự như phương thức trực tiếp truy cập vào video trực tiếp.
Cứ giống như một hình chiếu .
Có thể là ở bất cứ địa điểm nào, chỉ cần thỏa mãn các điều kiện gây ra.
Mà bối cảnh lần này có thể cũng không phải ở thánh địa, lý do không thể xác định chắc chắn là do bối cảnh bị mờ, giống như bị nhiễu loạn, khiến người ta hoàn toàn không nhìn thấy được.
Ngay cả Giang Tả cũng có chút nhìn không rõ ràng.
Nhưng hắn biết nơi này là ở đâu.
- Biên giới của thế giới?
Giang Tả có chút kinh ngạc.
Đúng, thế giới có tồn tại biên giới, nhưng nó không phải là loại biên giới mà Huyền Vũ nói.
Mà thật sự là giới biên...