Chương 1688: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1688: Vô Đề

Nếu không phải đột nhiên xảy ra chuyện này, Giang Tả cũng chỉ dùng nó như một pháp bảo hấp thu linh khí.

Chỉ là, nếu Chiến Linh bia thể hiện ra sự đặc thù của nó, Giang Tả cảm thấy có thể xem xem.

Không suy nghĩ nhiều, thần thức của Giang Tả trực tiếp tiến vào trong Chiến Linh bia.

Ngay khi vừa tiến vào Chiến Linh bia, Giang Tả đã cảm thấy bản thân như đang ở trong một không gian hoàn toàn mới.

Dường như nơi này vốn có thể chứa hắn một cách hoàn mỹ, cho dù mất đi thân thể, hắn cũng có thể bảo tồn thần thức, mượn việc này có thể định hình lại thân thể.

- Chiến Linh bia quả nhiên có chút đặc biệt.

Giang Tả tự nói.

Nhưng nó cũng chỉ là có chút đặc biệt, không đến mức quá thần kỳ.

Ít nhất đối với Giang Tả mà nói, vẫn chưa đạt được đến mức thần kỳ.

Nhưng mà càng hiểu rõ về Chiến Linh bia, Giang Tả càng cảm thấy được, chắc chắn sẽ rất thú vị.

Sau đó, Giang Tả bắt đầu thăm dò Chiến Linh bia.

Phương thức thao tác của Chiến Linh bia rất phức tạp, hắn trước kia, muốn hiểu rõ về cái này cũng khó có thể tính toán được sẽ cần mất bao nhiêu thời gian.

Nhưng bây giờ thì khác, một Ngũ giai như hắn, đã có năng lực tìm hiểu tuyệt đại bộ phận những thứ trên đời.

Việc thăm dò cũng trở nên đơn giản hơn.

Bí ẩn cùng vô số trở ngại bên trong Chiến Linh bia không ngừng tiêu tán trước mặt hắn.

Chỉ cần Giang Tả muốn đi về hướng nào, vật cản sẽ tự động rút lui, đây là khả năng hiện có của Giang Tả.

Một pháp bảo, cho dù là thánh khí của nhân tộc, cũng khó có thể ngăn cản đường đi của hắn.

Mà khi Giang Tả đang đi trong Chiến Linh bia, bóng tối vô tận xuất hiện xung quanh cơ thể Giang Tả.

Bóng tối này hòa vào đêm đen.

Khiến cho cả ngọn núi trực tiếp biến mất khỏi tầm mắt của người khác.

Mà xung quanh Giang Tả càng có vô số những Nguyên tố tiềm phục.

Tiểu đệ Hỏa Nguyên tố sống chết cũng phải bảo vệ đại ca của mình, quyết không khiến cho đại ca phải chịu bất kì một chút tổn thương nào.

Bảo các Nguyên tố đề phòng, là mệnh lệnh của Giang Tả trước khi tiến vào Chiến Linh bia.

Hắn hiện tại không muốn bị phân tâm, dù sao thì Chiến Linh bia có thể rất thú vị.

Có sáu Nguyên tố ở đây, rất ít người có thể uy hiếp Giang Tả.

Không phải nơi nào cũng đều có thể giống như Thánh địa, bị một đám Bát giai Cửu giai vây quanh.

Cả Giới tu luyện tuyệt đối không tìm ra được một nơi thứ hai như vậy.

Chỉ là những thứ đó, Giang Tả cũng không quan tâm lắm, hiện tại hắn toàn tâm toàn ý bước đi trong Chiến Linh bia.

Đi một lúc lâu, quan sát một hồi, hắn phát hiện ra Chiến Linh bia quả thật không tồi.

Công năng không ít, uy thế lại càng kinh người.

Dù đối diện với một Đại Đạo Giả, chỉ cần có tấm bia đá, nhẹ nhàng hành hạ đối thủ đến chết cũng không thành vấn đề.

Mà có tấm bia đá, năng lực sinh tồn cũng trở nên vô cùng mạnh.

Điều khoa trương hơn nữa là, Đại Đạo Giả vậy mà thực sự không thể phá nát tấm bia đá.

Nếu mỗi một thế giới đều có những tấm bia đá như vậy, vậy thì điều đó chỉ có thể cho thấy rằng việc rèn những tấm bia đá đó chắc chắn có vấn đề.

Không phải thế giới nào cũng có thể rèn ra được những thánh khí ở cấp độ này.

Cho dù dốc hết toàn bộ lực lượng cũng không thể.

Đem theo câu hỏi này trong đầu, Giang Tả từng bước mạnh mẽ đi vào trung tâm của Chiến Linh bia.

Mặc dù không thể kiểm soát hoàn toàn Chiến Linh bia, nhưng kiểm tra xem xét Chiến Linh bia vẫn là không có vấn đề.

Thật lâu sau, Giang Tả không biết mình đã vượt qua bao nhiêu tầng lớp.

Hắn chỉ biết, càng vào trong thì càng khó tới gần.

Dựa vào hắn hiện tại cũng đã khó tới gần rồi, càng đừng nói đến ai khác.

Trước mắt xem ra, muốn hoàn toàn khống chế Chiến Linh bia, không phải là Đại Đạo Giả thì không thể.

Ừm, đây là nói về người khác.

Đối với Giang Tả, cần phải ở Thất giai.

Chiến Linh bia này quả thật quá phức tạp.

Nhưng mà ngay tại lúc này, Giang Tả nhìn thấy được trung tâm có một tia sáng.

Ánh sáng này khiến Giang Tả cảm thấy được một khí tức không hề tầm thường.

Khí tức này có chút quen thuộc, có lẽ kiếp trước đã từng gặp qua ở đâu đó.

Nhưng Giang Tả suy nghĩ một chút cũng không nhớ ra được.

Chín phần mười là gặp lúc phát điên, cái này Giang Tả thật sự không có biện pháp nhớ lại.

Có thể ghi nhớ lại thì đã chả gọi là nổi điên rồi.

Ngay sau đó Giang Tả đã đến được vị trí trung tâm, hắn đã nhìn thấy ánh sáng kia một cách nguyên vẹn.

Không, không thể nói là ánh sáng, bởi vì đó là một cánh cửa.

Chính là cánh cửa này đang phát ra hào quang.

Khi đến trước cánh cửa này, Giang Tả không khỏi nhìn quanh đánh giá một chút, nhưng cánh cửa ấy ngược lại cũng không quan tâm.

Giang Tả chỉ muốn xem một chút, có chú thích nào gần đó không.

Tiếc là không có.