Chương 1692: Vô Đề
Giang Tả không quan tâm đến những người đó, ngược lại còn thật sự trả lời câu hỏi của đối phương, xem như rất lễ phép đi?
Đáng tiếc, không thể đến chỗ Tô Kỳ để đòi công trạng.
Nhưng sự quan tâm của Giang Tả chung quy cũng chỉ dừng trên đám bia đá.
Đám bia đá ở đây chỉ là hình chiếu, xem ra lúc Thiên Bi Thần Chiến tới, phải đi tìm đám bia đá này.
Giang Tả cảm thấy, nếu tìm được những tấm bia đá này, hắn sẽ biết rất nhiều chuyện.
Sau khi ra quyết định, Giang Tả liền định rời đi, có vẻ như ở trong này đã không kiếm được thêm thu hoạch nữa.
Lợi ích duy nhất là hắn biết thời gian của Thiên Bi Thần Chiến, không tới ba tháng.
Trong khoảng thời gian này, hắn hoàn toàn có thể thăng Bát giai, thậm chí có thể thăng Cửu giai.
Chủ yếu là do Tiên Linh Phủ Chủ trực tiếp giao cho hắn một đống lực lượng, giúp hắn giảm bớt không ít công sức.
Ngẫm lại cũng vẫn ổn.
Tô Kỳ còn ba tháng nữa là tiến tu, đến khi đó chỉ cần giải quyết xong chuyện Thiên Bi Thần Chiến, là Tô Kỳ có thể yên tâm tiến tu.
Sau đó mang thai sinh con.
Thời gian vừa phải.
Sau đó Giang Tả dự định rời đi, không cần lãng phí thời gian ở lại nơi này.
Lúc Giang Tả chuẩn bị rời đi, lập tức có người hỏi:
- Nhân loại, có dám để lại cái tên?
Giang Tả quay đầu nhìn về phía người kia, đây là một giọng nữ, nghe có vẻ rất tức giận.
Bởi Tô Kỳ sắp chuẩn bị tiến tu, tâm trạng Giang Tả đang không tệ.
Vì vậy lắc đầu:
- Miễn đi, nói cho các ngươi biết tên, ta lo các ngươi sợ quá không dám tới.
- Ngươi...
Bọn họ thật sự chưa từng thấy qua người vô liêm sỉ đến như vậy.
Giang Tả dừng lại, đột nhiên nghĩ tới cái gì, liền hỏi:
- Nơi này có người của Thâm Uyên?
Thâm Uyên?
Trong chốt lát nhiều người đều yên lặng, Thâm Uyên là một nơi đặc biệt, bọn họ mạnh mẽ, nhưng lại rất ít tham gia thần chiến.
Kể cả là thế giớ có Thiên Quyến, cũng không dám dễ dàng chọc vào.
Cho nên, Thâm Uyên khá là thần bí đối với bọn họ.
Có điều nhiều người cũng không biết, nơi này có ai là người của Thâm Uyên hay không.
Sau khi Giang Tả hỏi, trên tấm bia đá có khắc Vạn Thế Cơ, có người mở miệng nói:
- Các hạ có chuyện gì sao?
Giang Tả lãnh đạm nói:
- Cửa vào thông đạo Thâm Uyên, chờ đợi các ngươi tới, chuẩn bị run rẩy đi. Ta sẽ giúp các ngươi mở ra thông đạo Thâm Uyên, các ngươi chỉ cần chuẩn bị nhân sự.
Nói xong, Giang Tả trực tiếp biến mất.
Ánh sáng của Chiến Linh bia cũng biến mất.
Sau đó ánh sáng của những người khác biến mất.
Như thể Giang Tả không có ở đây, họ không thể ở đây.
Người trên Vạn Thế Cơ cười lạnh:
- Nhân loại cuồng vọng, khi chúng ta đến cũng chính là ngày các ngươi làm nô lệ. Run rẩy van xin được làm nô lệ cho chúng ta.
Khi giọng nói của người này vừa dứt, bóng dáng của hắn cũng biến mất theo.
Ánh sáng đương nhiên cũng biến mất.
Nhiều người không biết rằng người này thực sự là người đại diện của Thâm Uyên.
Nhưng Thâm Uyên chắc chắn có một tồn tại càng mạnh mẽ hơn.
Có sự gia nhập của Thâm Uyên, có lẽ cục diện trận chiến sẽ lại thay đổi.
Trong mắt họ, Nhân tộc đã mất hy vọng từ lâu.
Đặc biệt là khi nhân loại này xuất hiện.
Sự cuồng vọng đến mức cực điểm, sự ngu dốt đến mức bùng nổ.
Đúng là tức chết mà
Đối phương hoàn toàn không muốn yên ổn làm một nhân loại.
...
Giang Tả từ bên trong lùi ra, hắn lại lần nữa tiến vào bên trong Chiến Linh bia.
Đối với mọi chuyện vừa rồi, hắn cũng không có cảm giác hư ảo.
Vô cùng chân thật.
Mà lúc này, cánh cửa kia đã biến mất, chỉ còn lại một quả cầu ánh sáng.
Thật giống như đây mới là bộ dạng nguyên bản.
Trước đó chỉ là xuất hiện dị biến.
Giang Tả không quá quan tâm đến điều này, hắn đã sớm biết, báo động trước vừa nãy chỉ có một lần duy nhất.
Điều hắn quan tâm hơn là báo động trước bản thân.
Cũng chính là không gian kia.
- Chức năng rất thú vị, tấm bia đá kia không đơn giản.
Giang Tả đưa ra một kết luận cơ bản.
Sau đó cũng không chú ý nữa.
Về phần chọc giận những người đó, Giang Tả hoàn toàn không chút mảy may nhận ra.
Hắn cảm thấy được chính mình không có nói sai, ngoại trừ việc không nói tên, những câu khác hắn đều là nói sự thật.
Nhưng mà, hắn đại khái cũng hiểu được một chuyện, chính là, những người đó hợp lại, quả thực có thể lật đổ được nhân tộc.
Khó trách trong trận chiến viễn cổ, không có ai quay trở về.
Cái giá phải trả của Nhân tộc viễn cổ thậm chí còn bi thảm hơn Giang Tả dự đoán.
Nói cách khác, năm đó nhân tộc lại có thể thắng lợi như vậy, quả thật là chuyện bất khả thi.
Tần Vũ Vương đóng một vai trò quan trọng, nhưng những người khác chắc chắn cũng không kém.
Nhưng lần này, Giang Tả không trông đợi có thể dẫn theo một nhóm người đi đánh Thiên Bi Thần Chiến.
Mà kể cả có muốn cũng vô ích, Nhân tộc không có cường giả nào cả.