Chương 1695: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1695: Vô Đề

Ngày mai hoặc ngày mốt, Thánh địa sẽ có thể sẽ bùng nổ đại chiến, hắn không thể ở lại đây tiếp tục thăng cấp.

Đến Thánh địa xem sao.

Tô Kỳ đang ở Thánh địa, hắn không muốn có bất kỳ tổn hại nào đối với Thánh địa.

Lỡ chẳng may làm tổn thương đến Tô Kỳ thì không ổn.

...

Thánh Thú hồ

Cha mẹ của tiểu tỷ nằm dài bên hồ để phơi nắng. Đối với họ mà nói, có nhiều lúc việc tắm nắng cũng là một điều xa xỉ.

Bây giờ là một ngày ít một ngày.

Không bao lâu nữa là nên đi biên giới rồi, may mà con trẻ cũng không đến nỗi cô đơn, bơ vơ.

Điều này đã khiến bọn họ rất yên tâm.

Rốt cuộc thì không có gì phải lo lắng cả.

Đối với việc nói với Nguyệt Tịch rằng bọn họ không còn nhiều thời gian nữa, để bà lập gia đình, thực sự bọn họ cũng đã nghĩ tới.

Dù sao thì cũng có một người rất tốt ứng tuyển.

Nhưng đây là chuyện của con trẻ, hơn nữa với những thứ như tình yêu, quá phức tạp.

Bọn họ cũng không muốn can thiệp quá nhiều, dù sao thì cũng là người mấy trăm tuổi rồi.

Cũng không phải là một đứa trẻ hai ba tuổi.

- Nghe nói, thánh thú không biết tên sắp hoàn toàn vượt qua hạn chế chủng tộc rồi.

Huyền Lâu nói.

- Đúng vậy, hình như mới có hai ngày, nếu Thánh địa nơi đây ổn hơn một chút, thật sự rất muốn đi xem, chứng kiến kỳ tích vô số năm qua mới có này. Đây là nhân vật mở ra thời đại của thánh thú, không biết là Thiên Kiêu của bộ tộc nào.

Huyền Trúc nói.

Lúc này, Huyền Lâu mới thở dài:

- Nếu là Huyền Vũ tộc của chúng ta thì tốt rồi. Chỉ có Huyền Vũ tộc của chúng ta không có thủy tổ, càng không có sức chiến đấu của cấp Thủy tổ.

- Đúng vậy, nhưng tốt hơn hết là đừng xuất hiện trong tộc của chúng ta. Sẽ làm khổ đối phương.

Huyền Trúc cũng thở dài.

Tuy rằng thánh thú tứ tộc có vẻ hòa hợp, nhưng liên quan đến hạn chế chủng tộc, chỉ có thể nói hòa hợp là một tờ giấy tùy ý bóp nát.

Huyền Vũ tộc không có khả năng chống lại.

Đặc biệt khi thủy tổ của ba bộ tộc khác ra tay, thánh thú Huyền Vũ sẽ tồn tại giống như thứ để bất kỳ ai cắn xé.

Có chút không cam lòng.

Nghĩ đến đây, hai mắt bọn họ không khỏi ảm đạm.

Sau một lúc im lặng, Huyền Trúc đột nhiên nói:

- Nếu thật sự là Huyền Vũ tộc chúng ta thì sao? Nếu ba chủng tộc còn lại muốn đưa hắn đi nghiên cứu thì sao?

Huyền Lâu không đáp, ngược lại nhìn lên trời mà nói:

- Ai mà biết được.

Sau đó Huyền Lâu nhìn về phía Tiểu Huyền Vũ đang tu luyện bị chôn vùi trong tuyết rồi nói:

- Ngốc một chút cũng tốt, ít nhất đừng vướng vào loại vòng xoáy đó.

Huyền Trúc nói:

- Vậy thì cũng phải được lão Thất che chở, nếu không có khi bị đem đi hầm canh lúc nào không hay. Nhưng gần đây nó đã rất siêng năng tu luyện. Nhưng càng ngày càng xem không hiểu được, càng tu luyện càng trở nên hạn chế vào bên trong, lúc đầu còn biết đó là Di giới thánh tượng, nhưng bây giờ cũng không biết đang tu luyện cái gì. Có khi nào sẽ bị tẩu hỏa nhập ma không?

- Không phải đâu, có lẽ là do ngủ gật đi.

Huyền Lâu đáp.

Nói thật thì, nhìn thấy đứa trẻ này ngủ gật trong lúc tu luyện, hắn thật sự muốn đánh chết con gái ruột của mình.

Tư chất kém, không chăm chỉ, không chịu khó, đầu óc cũng chẳng dễ sai bảo.

Hầu như tất cả những khuyết điểm đều bị nó chiếm hết.

Huyền Lâu thở dài:

- Cứ như vậy, mà còn muốn khiến cho chúng ta mỗi ngày lau mắt mà nhìn, đúng là hoàn toàn không tự biết mình ở đâu.

Huyền Trúc cười nói:

- Nếu như là lúc mới sinh ra chưa được bao lâu, thật ra cũng ổn, ngốc nghếch đáng yêu nhưng tiếc là đã mấy trăm tuổi. Chẳng còn đáng yêu, chỉ còn lại ngu ngốc.

Sau đó, họ ngừng nghiên cứu đứa con gái ngốc nghếch của nhà mình nữa.

Thay vào đó, quay đầu lại và nhìn con Trường Sinh Long đang bơi trong nước.

- Con rồng này còn một chặng đường tương lai rất dài.

Huyền Lâi nói.

Huyền Trúc cũng không thể tin được:

- Linh thú cấp bậc này tuyệt đối tự có nhận thức rõ ràng, như thế nào lại cam tâm tình nguyện nhận cậu nhóc kia làm chủ nhân?

Huyền Lâu do dự một lúc, rồi nói:

- Có lẽ nó giống với lão ngũ nhà chúng ta đi.

Huyền Trúc:

"..."

Trường Sinh Long không tiếp thu lời của hai vị tiền bối kia, lựa chọn của nó là chính xác nhất.

Bởi vì nếu nó không nhận chủ, nó sẽ là thứ vô dụng, nếu nó vô dụng, đại khái có thể đã vào bụng những người đó rồi.

Nó rất nhanh trí.

...

Trong đại dương, một thanh niên trong tồn tại trong hiện thế, một đường hướng đáy biển mà đi.

Cách đây không lâu, hắn mới biết được tấm bia đã thuộc về chính mình đã xuất hiện hô ứng, nếu không đoán sai, hẳn là báo động trước thần chiến.

- Là kẻ đó sao? Hắn vậy mà lại thực sự báo động trước thần chiến, nhưng cảm thấy được lực lượng của Chư Thiên, hắn có sợ hãi hay không?

Người thanh niên tự lẩm bẩm.